Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2009

Chúc mừng chị em nhân ngày Quốc tế Phụ nữ!

Đám cưới con Tiến Dũng



Cách nay cả 2 tuần, Dũng cố mời các chiến hữu k3 dự buổi họp CB mở rộng tại Căn tin Học viện HK để thông báo và phát thiệp mời. Và đây là một số hình ảnh AE K3 chung vui cùng gia đình Dũng cố.



view all pictures of this slideshow
Để xem hình lớn, xin clik vào ô "view all images".



Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2009

Lớp học của trẻ con Hà Nhì.

Theo truyền thống, hàng năm vào dịp đầu xuân công ty tôi lại tổ chức du xuân với tiêu chí "khám phá!" . Năm ngoái mọi người cùng nhau leo lên đỉnh Phansipang, nóc nhà của Đông Dương để khám phá bản thân, năng lực vượt qua chính mình. Chuyến đi đã để lại nhiều ấn tượng sâu sắc cho từng người. Năm nay, Thanh niên và Công đoàn Cty quyết định sẽ "khám phá" tổ quốc bằng cách đi đến những điểm xa nhất của đất nước. Mở đầu là điểm cực tây - vùng ngã 3 biên giới Việt-Trung-Lào: vùng đất có tên A-pa-chải. Hành trình là Hà nội - Sơn La - Điện Biên - Apachai. Chuyến đi đúng dịp kỷ niệm 50 năm truyền thống bộ đội biên phòng. Nhân dịp này, đoàn đã đến thăm Đồn 405 Leng Su Sìn và Đồn 317 A Pa Chải thuộc địa bàn hai xã Chung Chải và Sín Thầu của huyện Mường Nhé, tỉnh Điện Biên.Đoàn cũng đã tặng Đồn biên phòng 317 một dàn máy vi tính; tặng nhiều đồ dùng học tập, quần áo cho các em học sinh hai trường Tiểu học xã Sín Thầu, điểm trường của bản Leng Su Sìn, xã Chung Chải. Sau chuyến đi, có nhiều phóng sự ảnh đã được post lên qua hệ thống email của công ty.Các bài phóng sự đều rất hay, nhưng tôi ấn tượng nhất bài "Lớp học của trẻ con Hà Nhì" của chú em Bảo Thạch - phó giám đốc kỹ thuật. Được sự đồng ý của tác giả, tôi xin đăng lại phóng sự này lên đây để chia sẽ cùng AE.Phóng sự này được làm bằng Power Point nên tôi đã chuyển lại thành ảnh để dễ xem .
------------------------------------------------------
Imagehosting at Imageloop
------------------------------------------------------
Imagehosting at Imageloop
-------------------------------------------------------
Imagehosting at Imageloop
-------------------------------------------------------
Imagehosting at Imageloop
-------------------------------------------------------
Imagehosting at Imageloop
--------------------------------------------------------
Imagehosting at Imageloop
--------------------------------------------------------
Imagehosting at Imageloop
---------------------------------------------------------
Imagehosting at Imageloop
---------------------------------------------------------
Imagehosting at Imageloop
----------------------------------------------------------
Imagehosting at Imageloop
-----------------------------------------------------------
Chú thích: Thằng Tôm - con trai nhỏ của tác giả bài PSA này.

Thứ Tư, 4 tháng 2, 2009

Lẻ tẻ mấy ngày xuân HN


Đúng ngày táo lên trời, tôi bay ra HN họp Cty cuối năm. Năm nào cũng vậy, toàn vào đúng những ngày cuối cùng của năm cũ. Tranh thủ lượn Bờ Hồ để cảm nhận không khí tết Hà Nội. May cho tôi dịp này HN không quá lạnh nhưng cũng đủ lạnh để nhớ lại cảm xúc xưa - thời trẻ con khi xuân về trên phố.

 
Những cánh đào hiếm hoi sau mùa nước lớn.
 
Đôi bạn trẻ tranh thủ sắc xuân làm ngoại cảnh
Chút dư âm 'Đường Hoa HN'
Hà Nội cổ kính, thanh lịch...
và văn hiến!
song...nếu nhìn từ bên trong!
 
 
Trưa cùng thưởng thức đặc sản 'cờ tây' với Thắng Tàu, Hoàng Sơn (K3) ở quán Hải xồm.
************ 

Buổi chiều, trong khi đang họp thì nhận được phone của TQ Uttroi mời dự tất niên tại Cafe Phố. Đúng 21h, dự tổng kết Cty xong, chạy ra CFP thì cuộc vui đã vào đoạn cuối. Tranh thủ chộp một vài kiểu để chứng tỏ mình cũng có được tham gia buổi tất niên vui vẻ cùng nhóm bạn xấu .
Nhị vị Tổng Quản - hai đại gia của các bờ lờ thành đạt nhất! Nhìn là biết liền.
Ai cũng có phần - bưởi từ trang trại của TQ Bantroi. 
Ai cũng tranh nói...
....chỉ có cán bộ truyền thông K7 trầm ngâm.
  
 
HB luôn cổ vũ cho đố vui...lần này là "đố múi này chua hay ngọt?
Bưởi ai nấy giữ...HH Phân vân không biết quả của mình đi đằng nào?
VH: Bà chị không giấu đi là thằng em lấy (bưởi) đó!
  
VTM: Eh hè, quít cho ăn sả láng...đừng có động vào bưởi của chị.
  
Đúng thế, quít nhiều vô tư...
 
Hình này....
 
và hình này nữa...thôi, để TN và VHP tự còm men
 
Vị trí của chủ nhà là ở đầu bàn để kịp thời chăm sóc...(VH có vẻ hơi thờ ơ :) hay là amk3 không biết "chộp"
 
Nhóm các Madams ...trong số này, ai không phải cô Trỗi nhỉ ?
 
Và cả đây nữa...có vẻ như K9 :)
  
Bạn thấy đấy, buổi gặp nhau cuối năm thật vui vẻ đầm ấm! Cứ coi các smiles trên đây là biết!
   Chạy tới Cafe phố sau khi phải dự tổng kết Cty với toàn vodka chai lớn. Tới cuối buổi gặp mặt tất niên này tôi đã lơ mơ. Hình chộp được thì còn y nguyên cả như vốn có, chỉ có các còm mem thì do cái trí nhớ lơ mơ của tôi mách. Vậy có chỗ nào không phải, mong các bạn bỏ qua cho. :D

Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2009

Chúc một năm mới an lành.




 
Chúc tất cả các bạn Trỗi gần xa một năm mới 
AN LÀNH - MAY MẮN!


Thứ Năm, 22 tháng 1, 2009

Thăm bạn

Lại một người bạn K3 nữa ra đi! năm nay là một năm đại hạn với k3 nói chung và với gia đình Hữu Hoàng nói riêng. Nghe tin bạn mất khi đang công tác ở HN, hôm nay tôi đến nhà bạn để thắp nhang trên bàn thờ bạn và chia buồn với gia đình. Nhà chỉ có cô con dâu ở nhà, mọi người đều đã đi ra ngoài hết. Bàn thờ đơn sơ - chỉ còn lại vòng hoa của Quận ủy Q3 và Z751- đơn vị cũ của Hoàng. Tháng 5, sau khi từ HN vào, Hoàng đã phải nhập viện do các triệu chứng của bệnh gan. Bác sỹ điều trị khi đó đã cho rằng thời gian chỉ còn chừng 1 tháng rưỡi...Tuy nhiên gia đình và bản thân Hoàng vẫn kiên trì chạy chữa, chống chọi với bệnh tật. Đã có những lúc bệnh tình ổn định, màu da chuyển từ vàng sang hồng. Tại buổi gặp mặt nhân 40 năm quân ngũ của K3 vào tháng 8 vừa qua, Hoàng cũng đã có mặt cùng anh em vui vẻ. Vậy mà giờ đây, người bạn hồn nhiên vô tư của chúng tôi đã đi xa. Xin chân thành chia buồn cùng gia đình bạn Hữu Hoàng!


 
Ghi hình bạn tại buổi gặp mặt K3 nhân dịp kỷ niệm 40 năm quân ngũ.

Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2009

Đám cưới con Phùng Tuấn Sinh ở SG.

Sau đám cưới Hải Phòng, ngày 9/1 vừa qua nhà Phùng tuấn Sinh và nhà sui gia đã tổ chức trọng thể lể cưới cho con gái tại White Palace - HCMC.
Mời xem

Thứ Năm, 8 tháng 1, 2009

22/12 ở "Cây Sứ"

Như thông lệ, ngày thành lập QDNDVN năm nay, Quốc Dũng mời chiêu đãi đám sĩ quan hưu trí - Trỗii k3.
 
Khi tôi mò tới thì đã có mặt ông bạn Chủ trì kiêm Chủ chi Q Dũng, rồi Kỳ Nghĩa, M. Chính, Dũng cố và nhân vật của bài này là Bình ngọng, Why Bình ngọng? vâng, vì sao Bình ngọng? mời các bạn xem tiếp.
  
Ở nhà hàng Hoa Sứ, phần đông khách là quân nhân hoặc cựu quân nhân và Truyền thống của nhà hàng là giao lưu ca hát. Hôm nay lại là ngày QĐND nên các cô (cựu) văn công mặc quân phục tới từng bàn mời thực khách - phần lớn cũng là quân nhân hoặc cựu QN cùng tham gia văn nghệ.
  
Q Dũng phân công ngay Bình ngọng - là tên có năng lực nhất và vốn có tiếng hay hát, hát hay thời trường Trỗi phải tham gia để không hổ danh lính Trỗi! - Quyết định này của Q Dũng được AE nhất trí liền, tuy nhiên Bình ngọng còn "cành cao" không thèm ca với các ca sỹ mặc áo lính - chỉ "khích lệ"  các cô này bằng cách lên tặng hoa ...Rồi thời cơ cũng đến khi ca sỹ Ái Xuân lên sân khấu. Bình ngọng cũng ôm Mic nhảy lên ngay, cùng Ái Xuân ca bài tủ về quê hương mình. Mời các bạn xem clip dưới đây cùa đôi Bình ngọng - Ái Xuân:
Song ca "Quảng Bình quê ta ơi!" một sáng tác của Hoàng Vân do bạn Trỗi K3 Bình ngọng và Ca sỹ, nghệ sỹ ưu tú Ái Xuân biểu diễn.
Cuối cùng là tiết mục của đội kèn địa phương với những khúc quân hành hoành tráng.

Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2008

VŨ KHÍ HẠT NHÂN TRÊN THẾ GIỚI

Các loại vũ khí hạt nhân chiến lược cơ bản :
Bom nguyên tử (Bom A)
Bom khinh khí (Bom H)
Bom Neutron (Bom N)
Bom Phản vật chất : đang được thử nghiệm. Tuy không thuộc vào loại vũ khí hạt nhân, nhưng hiệu quả gấp nhiều lần bom N.
5 cường quốc hạt nhân : được quyền có vũ khí hạt nhân
Mỹ – Nga – Pháp – Anh - Trung Quốc
Số lượng hiện có :

Mỹ : hơn 12.000 đơn vị vũ khí hạt nhân chiến lược
Nga : khoảng 12.000 đơn vị vũ khí hạt nhân chiến lược
Pháp : khoảng 350 đơn vị vũ khí hạt nhân chiến lược
Anh : vài trăm đơn vị vũ khí hạt nhân chiến lược
Trung quốc : hơn 100 đơn vị vũ khí hạt nhân chiến lược
3 nước có vũ khí hạt nhân : tuy không được quyền, nhưng được “lờ” đi và được “mặc nhiên” công nhận
Ấn Độ – Parkistan – Israel

Số lượng hiện có :
Ấn Độ : một vài quả bom hạt nhân
Pakistan
: khoảng 50 đơn vị vũ khí hạt nhân chiến lược
Israel
: khoảng hơn 150 đơn vị vũ khí hạt nhân chiến lược
Ngoài ra Ukraina còn sở hữu 1 quả bom hạt nhân sót lại của Liên Xô cũ do việc bàn giao không rõ ràng sau “Chiến tranh lạnh”
10 nước đủ khả năng có trong thời gian ngắn :
Canada – Na Uy – Thụy Điển – Bỉ – Thụy Sĩ – Tây Ban Nha – Hungaria – CH Séc – Slovakia – Litva
2 nước đã nghiên cứu thành công :
Nhật – Hàn Quốc
6 nước có thể đang thực hiện :
Brasil – ArgentinaIran – Ôxtralia – Nam Phi – Triều Tiên - Siry
Chỉ có Iran và Triều Tiên bị chỉ trích

Tổng cộng hiện có khoảng 25.000 đơn vị vũ khí hạt nhân chiến lược trên toàn TG có sức công phá tương đương khoảng 2,5 đến 3 triệu kiloton thuốc nổ TNT, đủ để phá hủy hoàn toàn 180 lần diện tích toàn bộ trái đất này, chưa kể đến sự ảnh hưởng của phóng xạ ngay tức thì và cho tương lai.

Thứ Năm, 25 tháng 12, 2008

Chim gõ kiến?

Trong sân cơ quan có một cây đa lớn. Tuy nằm ỗ trung tâm thành phố,nhưng trên cây đa cổ thụ này có đủ các loài sinh vật sống. Chỉ nghe âm thanh, ta cũng có thể biết vể sự tồn tại của các chúng sinh trên cây này. Có lẽ chỉ thiếu tiếng vượn hú...còn thì có đủ các âm thanh mà khi ta bé, sống ở Đại Từ từng nghe. Tắc kè điểm tiếng chính xác như đồng hồ, các loài chim thì rộn ràng đủ thứ tiếng kêu, hót. Hàng ngày đi làm , lúc căng thẳng tôi hay ra cái ban công kề với cây đa để hít thở, nghe tiếng chim kêu. Khoản chim chóc tôi dốt đặc, gần đây mới được mở mang tý chút qua các bài về chim (HN -SG) của bác TM. Tuy nhiên mấy chú chim tôi thấy được ở đây thật chẳng giống với những mô tả đã đọc qua trên BL bạn trỗi, trừ con chim sáo quá quen thuộc rồi. Hôm nay, tôi phát hiện ra một chú em lạ, màu khá sặc sỡ. Qua hành vi của nó tôi đoán đây là một chú gõ kiến, thậm chí có thể nghe tiếng gõ cộp cộp của chiếc mỏ to gõ lên thân cây. Tôi đoán vậy, nhưng cũng không chắc lắm nên lấy máy ảnh chộp 1 vài bức để các chuyên gia thẩm định. Chỉ chạy quãng vài chục mét ra tới cổng 240 Pasteur, bạn lại hòa mình vào dòng thác xe cộ, khói bụi, hối hả...và quên hẳn trong đó, trên cây đa già có một chú gõ kiến mũ đỏ, khăn đỏ vẫn cần mẫn gõ cộc, cộc, cộc...

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2008

TINH KHÔI

Nhân ngày 22/12 sắp đến, đọc blog thấy nhiều bạn kể lại vài chuyện vui buồn đời lính, tôi bỗng nhớ lại chuyện này. Trước đây có lẽ nó thuộc dạng “mật” (về cả nghĩa đen và bóng). Nay lại thuộc dạng … chẳng có gì (!) Chỉ là kể lại cho vui. Ai xem đừng cười.

* *

Sau ngày giải phóng miền Nam ít lâu, bọn Pôn Pốt bất ngờ đánh chiếm một đảo của ta ở cực Nam. Chúng tàn sát hết số dân Việt bấy nay ở đó, quăng xác xuống biển phi tang (chuyện này khi ấy chỉ phổ biến hẹp trong các đơn vị hải quân vùng 4 và vùng 5 duyên hải. Ai nghe cũng sôi sục lắm)). Ta điều một đơn vị hải quân đánh bộ ra chiếm lại đảo. Trận đánh ác liệt mà nhanh gọn. Bọn địch bị tiêu diệt, nhưng vẫn còn một số chạy thoát, tản mác trong rừng. Lệnh trên là phải nhanh chóng củng cố trận địa phòng ngự và truy quét cho kỳ hết bọn tàn quân…Sự kiện này ngày ấy, vì nhiều lý do, đài báo hai bên đều không đưa tin (coi như “ai làm nấy chịu” không liên quan chi đến nhà nước hai bên cả).

Khi ấy , tôi là một sĩ quan trẻ, được giao nhiệm vụ dẫn một tốp lính lên đảo để lập ngay mạng thông tin và đài quan sát biển. Tốp lính này đa phần là nam, nhưng cũng có hai cô gái chuyên ngành kỹ thuật. Đảo nhỏ, nhưng cũng có núi cao, rừng rậm, ghềnh đá hiểm trở và còn cả kẻ địch đang rình rập (Bọn tàn quân trong rừng và tàu địch lởn vởn ngoài khơi định tái chiếm). Vậy nên các nhóm công tác đều phải luôn trong tư thế sẵn sàng. Sau một ngày làm việc quần quật (khuôn vác gỗ, đá, lắp đặt khí tài…) chúng tôi tạm nghỉ bên bìa rừng. Mọi người tranh thủ nấu cơm, tắm giặt. Qui định là : Đi đâu cũng đều phải có từ ba người trở lên, cùng vũ khí. Nấu xong cơm, hai cô gái (được anh em gọi đùa là “hai người đẹp nhất đảo”) đến xin phép tôi để đi …tắm. Phiền nỗi, họ chí có hai người và cũng chưa biết đường ra suối. Mọi người “phân công” tôi đi cùng (với cái lý : Chỉ huy đi cùng là “chắc ăn” nhất, khỏi có chuyện gì “lôi thôi” (!)) Từ chối không xong, tay dao, tay súng tôi dẫn hai cô ra suối. Vừa đi, tôi vừa chặt cây làm dấu, dặn dò cẩn thận:

– Lát nữa các cô cứ theo vết dao chém này mà về. Có chuyện gì thì nổ súng báo động.

Đến một đoạn suối bằng phẳng, có nhiều hoa rừng rất đẹp, tôi định quay lui, thì cả hai cô gái đều trợn tròn mắt lên :

– Cơ mà… Chúng em sợ lắm… Đang tắm… nhỡ ai đến thì…

– Hôm qua đổ bộ tấn công các cô xông xáo lắm mà – Tôi cự lại - Sao giờ lại nhát thế ?

– Khi ấy khác. Bây giờ… khác – Một cô lý sự – Mà chính anh đã ra lệnh là đi đâu cũng phải có từ ba người trở lên và súng đạn phải luôn sẵn sàng cơ mà.

Tôi đưa khẩu tiểu liên AK và con dao rừng (thực ra là một thanh gươm Miên sắc lẻm) cho họ. Hai cô nhìn nhau… Tôi rút khẩu “rulo” chiến lợi phẩm lận sau lưng ra tính đưa nốt. Nhưng cả hai cô đều lắc quầy quậy :

– Sáng nay ta vừa chạm súng với bọn tàn quân. Chắc chúng vẫn còn rình rập đâu đây ! Chúng em đang… tắm, dù có súng đại bác cũng thua.

Tôi đâm ra bối rối không biết xử lý thế nào “tình huống ngoài dự kiến “ này :

– Thật rắc rối. Thế thì khỏi tắm. Về ! – Tôi quát.

Hai cô ngơ ngác nhìn nhau, rồi một cô ấp úng như sắp khóc :

– Là… là… chúng em… nhờ thủ trưởng… gác dùm cho chúng em… tắm.

Đến thế là … cùng. Tôi đỏ mặt… Lúc này họ mới dùng đến cái danh “thủ trưởng” (nghĩa là nhắc khéo đến trách nhiệm của mình)(!) khiến tôi chợt nhớ lại hôm lên đường, chính ủy có dặn riêng tôi :

– Vì yêu cầu nhiệm vụ mà phải cử hai cô này đi, chứ cũng… lo lắm. Đã chiến đấu thì sẽ có thương vong. Nhưng nếu mấy cô này có “làm sao” thì cậu đừng có mà … về gặp tớ.

Nghĩa là nhiệm vụ này cũng rất rõ ràng, tôi đành lẳng lặng bước ra xa và quay mặt đi :

– Vậy thì… nhanh lên ! Năm phút thôi đấy.

Được lời như cởi tấm lòng, cả hai cô gái chạy ào đi ngay.

– Anh cứ đứng… xa xa là được – Một cô khúc khích nói vọng ra từ sau bụi cây – Miễn là…

– Không được. Anh phải đứng… gần gần lại, và quan sát thật kỹ, lỡ có… gì thì… – Cô kia cãi lại ngay (làm như “thủ trưởng” chỉ là cục đá vậy, chứ không phải là một gã… đàn ông chính cống).

Họ cứ “chí chóe” như vậy cho đến khi có tiếng nước suối vang lên bì bõm. Mắt tôi nhìn thẳng đăm đăm (chẳng biết có ai chứng giám cho không (?)) Nhận ra “trọng trách” của mình, lại có phần tự hào vì được cả hai “người đẹp nhất đảo” tin cậy đến vậy, nên tôi nhấc khẩu tiểu liên và lên đạn cái “rẹc”, khiến hai cô gái thất thanh :

– Sao vậy?

– Có địch… hả anh ?

– Không… Không! Yên tâm đi. Đã có… anh – Mắt tôi vẫn nhìn chăm chăm ra mé rừng.

Lát sau, bỗng chân tôi buốt nhói, nhảy dựng lên ngay. Hóa ra tôi vừa lỡ đạp phải một ổ kiến rừng. Lũ kiến vừa to vừa hung dữ. Chúng xông ra ào ạt và ngoác miệng cắn bất cứ thứ gì. Không thể dùng súng để “nói chuyện phải quấy” với chúng, tôi đành tháo lui lên một gò đất cao. Thật bất ngờ, từ đây tôi có thể quan sát toàn bộ vùng vịnh rất đẹp trước đảo (và cũng là nơi duy nhất tàu thuyền có thể ra vào). Từ đây, nếu đặt hỏa lực mạnh, còn có thể khống chế được cả con đường độc đạo từ biển lên rừng… Thật là một “điểm cao chiến lược”. Đặt đài quan sát ở đây thì còn gì bằng! Thế mà cả ngày nay tôi cứ loay hoay tìm mãi chưa ra. Tôi thầm rủa bọn lính Pôn Pốt ngu xuẩn, không biết khống chế ngay điểm cao này, nên khi quân ta ập vào, chúng đã không kịp trở tay… Tôi thận trọng nhìn quanh, tính toán ước lượng từng khoảng cách một để về báo cáo. Tay vung dao phạt bớt mấy cành cây che khuất. Và thật bất ngờ! Tôi bỗng sững sờ : Ngay dưới kia không xa, nơi dòng suối êm đềm tuôn chảy là hai “tòa thiên nhiên” của “hai người đẹp nhất đảo” ngời ngời hiện lên giữa làn nước trong xanh, với sức sống tràn đầy, làn da ngần trắng…

Tôi như bị… thôi miên (!) Bạn thử hình dung : Với một chàng trai mới ngoài 20 tuổi, rất nhạy cảm, đang hừng hực xông pha, thì đó quả là một sự khám phá, một thế giới… tinh khôi! Súng, dao, rơi ra từ lúc nào, tôi tựa vào một thân cây, mê hoặc, thở ra nặng nhọc… Giữa cái thời hơi hướng chiến trận vẫn còn hầm hập, ai cũng gươm súng lăm lăm, máu xung sát bốc cao ngùn ngụt, thế mà lại có lúc tất cả bỗng nhiên ắng đi, mơ màng. Như không hề có trận kịch chiến hôm qua. Như không hề có kẻ thù rình rập. Như tất cả chỉ còn lại có chừng ấy thôi : Trời xanh, suối biếc, cây rừng và nét duyên con gái hồn nhiên… Lát sau, tôi giật mình, nhặt vội súng, dao lên; nhắm nghiền mắt lại, lảo đảo quay đi, lòng mông lung tự trách mình nhiều lắm. Tôi nằm vật ra bãi cỏ, mở mắt nhìn lên bầu trời cao rộng thắm xanh… Bỗng một mối lo âu ráo hoảnh đột ngột dâng lên : Nếu bọn tàn quân địch bất ngờ xuất hiện thì sao ? Rất có thể lắm chứ ! Chúng chỉ quanh quẩn đâu đây thôi… Nếu vậy thì cả cái “thế giới tinh khôi” mà tôi vừa cảm nhận đến run rẩy ấy sẽ tan tành, vỡ vụn ! Mà hình như suy cho cùng, ta cầm súng đi lang thang đây đó bấy nay, cũng chỉ để giữ gìn cho sự tinh khôi này. Tôi bật ngay dậy như một chú gấu sau cơn say mật, lầm lì xách súng tiến lại phía điểm cao : “Phải trấn ngay nơi ấy, không vì bất cứ điều gì mà…”. Đúng lúc đó hai cô gái đã rẽ lá rừng bước ra trong bộ quân phục bạc màu còn loang nước. Ánh mắt họ lấp lánh đầy vẻ tinh nghịch và luôn miệng cám ơn tôi (chắc họ vẫn nghĩ rằng tôi luôn là một “thủ trưởng”… mẫu mực (!)).

Tôi đỏ mặt quay đi, giả bộ càu nhàu :

– Lâu thế, đói lắm rồi đây.

Lặng lẽ xách súng lùi lại phía sau và không đáp lại lời cám ơn của hai cô gái, tôi mỉm cười thầm nghĩ : “Chà, không biết là ai phải cám ơn ai đây?!”. Quả có hơi mông lung một chút. Biết sao được! Nhưng suy cho cùng cũng chỉ tại cái lũ… kiến rừng hung hãn mà thôi./,

CHÍ THỌ (K3)

Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2008

Thầy Lực triển lãm Tranh tại TP HCM

Với chủ đề " Sắc màu cuộc sông", Thày Phạm Lực ngày hôm nay đã khai trương triển lãm tranh của mình lần thứ 2 với cùng một chủ đề. Các bạn trỗi được thày ưu ái mời tham gia buổi lễ khai mạc triển lãm lần này tại thành phố Hồ Chí Minh.
Là một cựu học sinh (ngoại khóa) của Thầy, tôi cũng cố gắng tranh thủ tới dự, cũng là dịp gặp lại thầy kể từ khi ra trường đến nay. Thật kỳ diệu là Thầy còn nhớ tôi và kỷ niệm tôi là đối tượng lôi kéo của thầy Lực và thầy Tuyến khi đó cho lớp ngoại khóa của mình. Tôi nhớ khi đó đã quyết định theo thầy Tuyến...Tuy nhiên, khi vào đời tôi cũng đạt được vài thành tựu trong lĩnh vực ca hát, vẽ vời (chỉ là hoạt động quần chúng ;)
Mời các bạn coi slide show sự kiện " Khai mạc triển lãm tranh của Thầy Phạm Lực" tại HCMC. Tôi xin lỗi trước là vẫn còn phải tạm dùng nhạc nền có sẵn do chưa có thời gian tìm hiểu cách đưa nhạc nền của mình vào một cách thuận tiện. Hình ảnh cũng không được thật tốt do quên mang máy chụp hình - phải chộp bằng điện thoại. Các tựa tranh là do tự đặt, tôi xin mạn phép thầy. Thật ra tôi có coi tựa của từng tranh, nhưng không nhớ hết nên đành phải làm vậy - các bạn thông cảm.