Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Minh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lê Minh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 15 tháng 11, 2010

Sự sợ hãi và lòng thành thật nguyên thuỷ




Câu trả lời hay nhất 

08/11/2008 20:36 
     Trong vòng phỏng vấn cuối ở một công ty, tôi nhận được câu hỏi: “Thành tựu lớn nhất mà bạn đạt được trong cuộc sống là gì?”. Trong một phút ngắn ngủi, tôi nghĩ đến những thành tích học tập, những danh hiệu mà tôi đã nhận... Và rồi dừng lại ở một câu trả lời thành thật nhất, tôi nói với người phỏng vấn rằng thành tựu lớn nhất mà tôi đạt được là vượt qua nỗi sợ hãi say xe của bản thân.
     Tôi là người bị chứng say xe kinh niên. Say xe là nỗi ám ảnh lớn nhất trong cuộc sống của tôi qua các giai đoạn tiểu học, trung học và cả đại học. Nỗi sợ hãi say xe khiến những chuyến đi xa bớt vui, khiến tôi thất vọng hoàn toàn về sự mạnh mẽ của bản thân và sự tự tin về những điều mình làm được ngày càng giảm sút thê thảm. Rồi đến lúc nỗi sợ hãi không chỉ gói gọn trong những chuyến đi chơi xa nữa. Tôi tốt nghiệp đại học và những công việc phía trước đang chờ đợi mình. Tôi đã nộp đơn vào một công ty là niềm mơ ước của tất cả sinh viên mới ra trường. Trong hồ sơ dự tuyển có câu hỏi: “Bạn có sẵn sàng đi công tác xa hay không?”. Tôi đánh vào mức sẵn sàng tuyệt đối vì trong thâm tâm, đó là một mong ước có thực. Nhưng tôi lại lo sợ và nghi vấn: có phải tôi đã không thành thật? Liệu tôi sẽ vượt qua được chính mình chứ?
     Mọi việc rồi cũng ổn. Trong một chuyến đi xa trước ngày phỏng vấn, tôi đã làm được việc lớn nhất trong cuộc đời mình, đó là không say xe trong suốt cả một cuộc hành trình dài 600 km.
    Tuy lần phỏng vấn đó không thành công nhưng tôi tự hào vì câu trả lời của mình. Tôi tin mình đã có một câu trả lời hay nhất. Bởi vì khi đã vượt qua nỗi sợ hãi nguyên thủy của bản thân thì không còn việc gì phía trước khiến tôi phải lo sợ nữa. Khi ấy, sự tự tin lại quay về và tôi có thể làm được tất cả mọi việc, dù việc đó khăn như thế nào mẫu số chung của những hành động, những suy nghĩ, niềm tin và cả sự đắn đo? Tình cảm, trong mọi hoàn cảnh, có lẽ là điều đúng đắn duy nhất để ta nương tựa và hành động. 
Lê Minh

Thứ Sáu, 2 tháng 4, 2010

Bạn tiểu học
Ai cũng nghạc nhiên khi nghe tôi kể về những buổi họp mặt bạn tiểu học. Họ tự hỏi : làm sao có thể kết nối cảm xúc khi thời gian là một vật cản hiện hữu rõ ràng? Đôi lúc tôi cũng hoài nghi như vậy : Làm sao có thể giữ được những cảm xúc của ngày xưa khi chúng tôi chỉ học cùng nhau ba năm nhưng đã cách xa nhau đến hơn mười năm?
Thế nhưng chẳng cần gượng ép,những cảm xúc vẫn đến với chúng tôi một cách tự nhiên.Chúng tôi ngồi cùng nhau,nhắc lại những chuyện cũ xưa lơ xưa lắc,từ những buổi dự giờ,những lần cả lớp làm cô khóc, những lần bị thầy trách mắng và thậm chí bị mời xuống phòng hiệu trưởng vì không làm bài tập…Nhỏ bé hơn là những câu nói,những “kỳ tích gây chấn động” của một thành viên trong lớp hay những sự kiện đầy dấu ấn.Có kỷ niệm tất cả cùng nhớ,có kỷ niệm chỉ vài người còn lưu lại,có những chuyện chẳng ai có thể nhớ nổi…Chúng tôi cứ chia sẻ và tự giữ trong lòng một nụ cười mỉm cho những cảm xúc riêng.
Tình cảm của chúng tôi tự nhiên và sâu đậm đến nỗi khi ngồi xung quanh những người bạn tiểu học,tôi cứ ngỡ ngày hôm qua chúng tôi vẫn đang cùng học với nhau.Trong sự tiếc nuối quá khứ có sự mãn nguyện và những câu hỏi về nguồn gốc của thứ tình cảm đẹp đẽ ấy.Tôi tự giải thích cho riêng mình rằng,có lẽ những buổi học bán trú đã khiến chúng tôi gần gũi nhau đến thế.Tình cảm không chỉ bắt nguồn từ người bạn học mà cả từ những người bạn chia sẻ với nhau những bữa ăn bán trú,giấc ngủ bán trú,những nỗi sợ hãi khi phải nhổ răng…
Chia sẻ,đó là khởi nguồn của những tình cảm bền chặt nhất.

Lê Minh

Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2010

Con chúng ta

Cháu Lê Minh sinh 1986 là con trai của Lê Công (K3)-Thuý Hòa ,tốt nghiệp Đại học Sân khấu Điện ảnh tp.HCM 2007 , Đại học Kinh tế tp.HCM 2008. Bài viết đã đăng trên báo 'THANH NIÊN',04/10/2008.
Ảnh thờ của ông
Đó là quãng thời gian ông tôi sắp mất. Khi vừa đón cái Tết cuối cùng trong cuộc đời mình, sức khỏe của ông trượt dốc không phanh. Cả nhà tôi dù cố hết sức, dù luôn mang niềm tin ông sẽ khỏe lại, như cách ông đã đi bệnh viện rồi lại quay về, nhưng vẫn phải chấp nhận rằng có lẽ lần này ông sẽ không thể về nhà như mọi lần nữa.
Tôi không ở cùng ông từ bé, không lớn lên trong sự chăm sóc của ông. Tôi sống với ông vào quãng thời gian khi sức khỏe của ông bà không đủ để ông bà sống độc lập như trước nữa. Đôi lúc, tôi cũng tự cảm thấy những tình cảm mình dành cho ông bà cứ nhàn nhạt, không sâu đậm.
Rồi sức khỏe của ông ngày một đi xuống. Mọi người trong gia đình bắt đầu chuẩn bị hậu sự: mẹ gọi dì từ nước ngoài về, đặt may áo dài đen cho tất cả con cháu gái, cậu lo nơi an táng, dì lo giấu bà trước cú sốc phải mất ông... Tôi được giao nhiệm vụ làm ảnh thờ cho ông.
Không biết bao lần tôi đã tìm cách né tránh nhiệm vụ của mình. Khi ông vẫn đang khỏe mạnh, tôi đã lấy máy hình ngắm ảnh chân dung của ông với bộ áo trắng, chống gậy ba-ton. Nghĩ thế nào, tôi lại không bấm pô ảnh ấy. Khi ông nằm trong bệnh viện, tôi cầm hình thẻ của ông và mỗi khi đi ngang qua tiệm ảnh, tôi lại chạy qua thật nhanh. Trong sự lo sợ có niềm tin vô cớ rằng ông sẽ khỏe lại...
Rồi ông mất. Đúng sau cái ngày ông dường như tươi tỉnh lại mà tôi đã lấy nó làm điểm tựa để quên ngay ý định làm ảnh thờ. Tôi bối rối, hối hận. Ảnh thờ không có, gia đình sẽ nói thế nào với họ hàng, thân hữu? Tôi chạy đến tiệm ảnh trong tất cả sự ân hận. Thế rồi tấm ảnh thờ cũng có trong thời gian ngắn nhất. Cô thợ hình vừa tận tâm, vừa nhân ái đã khiến tôi an lòng.
Sau này, khi ngẫm nghĩ lại những việc mình đã làm, tôi vẫn không khỏi hối hận. Đâu là trách nhiệm, đâu là tình cảm của một người cháu dành cho ông mình? Giữa lý trí của tình cảm và tình cảm đơn thuần, tôi đã phân vân, đắn đo và tưởng chừng bế tắc. Mãi sau này, khi nhìn lên ảnh ông đang mỉm cười, tôi mới tìm ra một lời giải đáp cho mình: Có lẽ, trong mọi hoàn cảnh, tôi đã dành cho ông mình những tình cảm dù nhỏ bé và ẩn sâu nhất nhưng có thực. Đó phải chăng là mẫu số chung của những hành động, những suy nghĩ, niềm tin và cả sự đắn đo? Tình cảm, trong mọi hoàn cảnh, có lẽ là điều đúng đắn duy nhất để ta nương tựa và hành động.
Lê Minh