Thứ Sáu, 23 tháng 4, 2010

Chuyên đề đồ cổ



1.
Lại một lần nữa Tu Lỳ thể hiện tài năng MC xuất sắc. Đưa đồ cổ của mình lên bờ lốc, cậu đánh thức bao nhiêu cảm giác, kể cả cái điều là “may sao bài thơ này không đến nỗi nào…”
K3 hồi ấy, ngoài những Xuân Nam, Tường Long, Tạ Chiến… giỏi văn, mình coi Chí Thọ, Xuân Lăng là hai tên có bản năng thơ. Mình thân Thọ, hắn dậy thế nào là niêm luật, thể, quan trọng hơn là cái hồn. Trong cái hội Lê Công, Văn Toàn, Bồ Vinh, TC, thì Thọ hơn hẳn các khoản vẽ, yêu, võ, tất nhiên làm thơ nữa. Lăng thì làm thơ viết kịch dễ như không, cứ như chẳng phải cố gắng gì.
Tớ thích làm thơ hay (điều trước kia tự nhủ thôi), nhưng rồi sớm rẽ. Đầu óc khôn ra, ít nhạy cảm, dại dột, không bạn với cái món khó nhằn ấy được. Không nhầm, thì trong tiếng Pháp, tính từ “văn xuôi” còn có nghĩa “tầm thường”. Bây giờ bỗng bị TL khai quật, thấy vừa lâng lâng sướng vừa bối rối. Và tiếc một thi tài không phát lộ được(!)
Trung Việt thì không có ý thức làm thơ, hắn cứ bóc những thứ trong cái đầu trong trẻo và phong phú ra thành lời, để chảy tự nhiên. Nhưng không thể nói là Việt không để ý đến vần, nhịp. Những chỗ xuống dòng, chọn “bằng trắc” tuy có thể xa nhau nhưng vẫn dễ đọc. Nhưng thôi, gán ông bạn mình là “không có ý thức làm thơ” thì cũng chả cần phân tích phân tiếc nhiều. Chỉ biết đọc thơ như đang nói chuyện với người, câu chuyện không cần kết cấu, mở đầu với kết thúc…
2.
Nói dài dòng rồi trở về mạch TL khơi ra. Bài này tớ cũng làm đợt nắng nóng 40o, ở dưới đề “tháng 6/1973”. Không hiểu sao nóng mà thơ cứ ra?
Một mùa hè nóng

Tháng năm về trung du hấp bỏng
Áo lúa vàng phơi mặt nước váng chua
Nắng làm mặt người già đi ghê gớm
Mắt chong chong hơi mát cơn mưa

Nước sôi trong vũng cạn bùn se
Con cá đuôi cờ nằm phơi bụng trắng
Mây vụn tan trong nắng nôi xài xạc
Bầu trời xanh cao rắc lửa xuống đầu

Cánh rừng bạch đàn lừa mắt ta
Đi giữa nắng nôi ai không mong tìm ra con đường rợp
Trông trên cao mừng thấy miền râm mát
Xuống rồi sỏi bỏng ngộp đôi môi

Lá trên cành cuốn nhanh theo gió
Chỉ hôm sau đã cứng lại màu nâu
Con thằn lằn trườn nhanh trong lá
Sột soạt tan trong buổi hè sâu

Ôi đêm nay khi lòng đã mát dịu đi
Tôi lại khát mong ngày về biển
Biển ban đêm đậm đà ánh sáng
Mùa mùa trôi đi tôi hát biển nghe

3.
Không đầu đề. Trong sổ chỉ chép về bài này là “bài thơ vui tặng TV – 8-73”. Chỉ có thể là Trung Việt, khi hắn chạy quanh một em, rồi mất hút con mẹ hàng lươn…

Chú gấu con tinh nghịch
Vui hát trong rừng xanh
Bỗng một hôm bắt được
Giọt sương sớm long lanh

Sương nằm im lâu thế
Xôn xao hội đây này
Thi tài nhanh can đảm
Thi vụng về…

Gấu muốn lay sương dậy
Nhưng thấy gì nữa đâu
Mặt trời lên vội quá
Giọt sương tan đã lâu

T. Chiến

Thứ Ba, 20 tháng 4, 2010



ỐC ĐẢO
Tháng tám,ở trung du trời nóng 40 độ
đằng sau chút ngọt lành này chẳng còn gì nữa
Vĩnh yên 1973
______________________________________
Người đi đường mỏi mệt
Sa mạc dặm cát dài
Đường về xa gắng sức
Ốc đảo xa chân mây
Nơi đây miền đất cũ
Cảm thấy rõ bốn mùa
Gió mưa hè đông chuyển
Vẫn đắm trong yên lặng
Chưa thay đổi bao giờ
Bảo tàng ở nơi đây
Cát bụi chưa lấp đầy
Tháng ngày không thay đổi
Nền nếp đâu nghiêng ngả
Ốc đảo vẫn nguyên toàn
Nơi đây đôi mắt đen
Như dòng sông yên lặng
Người lữ hành chết khát
Sống lại trong giấc mơ
Dòng suối trong tinh nghịch
Sau vòm lá rì rào
Nghe sao tìm không thấy?
Không dám tìm thấy sao?
Thủa ấu thời thơ bé
Nhen ngọn lửa lúc nào
Ngọt lành đây chùm qủa
Thôi để dành chùm sao
Khát thôi đành nhấp ngụm
Trời mưa nước đầy rồi
Ngôi nhà yên bóng ngả
Mắt chong chóng trời sao
Hãy giữ lại cho tôi
Hòn ốc trong nguyên vẹn
Người lữ hành tự nhủ
Đường xa chân bước dài.

Trường Chiến
Hè 1973

Thứ Sáu, 9 tháng 4, 2010

Theo yêu cầu

( Lê Tiến Dũng K3 yêu cầu)

Thứ Tư, 7 tháng 4, 2010

Hướng tới Kỷ niệm 45 năm

Đố ai đong được mối tình. Nhạc và lời: Thầy Hồng Tuyến, Ý thơ: Xuân Huê

Thứ Hai, 5 tháng 4, 2010

Thứ Sáu, 2 tháng 4, 2010

Bạn tiểu học
Ai cũng nghạc nhiên khi nghe tôi kể về những buổi họp mặt bạn tiểu học. Họ tự hỏi : làm sao có thể kết nối cảm xúc khi thời gian là một vật cản hiện hữu rõ ràng? Đôi lúc tôi cũng hoài nghi như vậy : Làm sao có thể giữ được những cảm xúc của ngày xưa khi chúng tôi chỉ học cùng nhau ba năm nhưng đã cách xa nhau đến hơn mười năm?
Thế nhưng chẳng cần gượng ép,những cảm xúc vẫn đến với chúng tôi một cách tự nhiên.Chúng tôi ngồi cùng nhau,nhắc lại những chuyện cũ xưa lơ xưa lắc,từ những buổi dự giờ,những lần cả lớp làm cô khóc, những lần bị thầy trách mắng và thậm chí bị mời xuống phòng hiệu trưởng vì không làm bài tập…Nhỏ bé hơn là những câu nói,những “kỳ tích gây chấn động” của một thành viên trong lớp hay những sự kiện đầy dấu ấn.Có kỷ niệm tất cả cùng nhớ,có kỷ niệm chỉ vài người còn lưu lại,có những chuyện chẳng ai có thể nhớ nổi…Chúng tôi cứ chia sẻ và tự giữ trong lòng một nụ cười mỉm cho những cảm xúc riêng.
Tình cảm của chúng tôi tự nhiên và sâu đậm đến nỗi khi ngồi xung quanh những người bạn tiểu học,tôi cứ ngỡ ngày hôm qua chúng tôi vẫn đang cùng học với nhau.Trong sự tiếc nuối quá khứ có sự mãn nguyện và những câu hỏi về nguồn gốc của thứ tình cảm đẹp đẽ ấy.Tôi tự giải thích cho riêng mình rằng,có lẽ những buổi học bán trú đã khiến chúng tôi gần gũi nhau đến thế.Tình cảm không chỉ bắt nguồn từ người bạn học mà cả từ những người bạn chia sẻ với nhau những bữa ăn bán trú,giấc ngủ bán trú,những nỗi sợ hãi khi phải nhổ răng…
Chia sẻ,đó là khởi nguồn của những tình cảm bền chặt nhất.

Lê Minh

Thứ Ba, 30 tháng 3, 2010

Tổ chức kỷ niệm 45 năm ngày thành lập Trường Văn hoá Quân đội Nguyễn Văn Trỗi


Hà Nội, ngày 24 tháng 03 năm 2010

THÔNG BÁO
Kế hoạch tổ chức kỷ niệm 45 năm ngày thành lập
Trường Thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi

Kính gửi các thầy cô giáo Trường Thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi
Kính gửi Ban Liên lạc các khóa cùng cựu học sinh nhà trường trong và ngoài nước
Ngày 21 tháng 3 năm 2010, dưới sự chủ trì của Trưởng BLL Bùi Quang Vinh cùng sự có mặt của đại diện thầy cô giáo, BLL các khóa (mở rộng), căn cứ vào tình hình thực tế BLL nhà trường đã bàn bạc những nội dung quan trọng chuẩn bị cho việc tổ chức Lễ kỉ niệm 45 năm. Đã có nhiều ý kiến tâm huyết và thiết thực. Gồm 4 nội dung sau:
Một: Tổ chức lễ Hội trường kỷ niệm 45 năm ngày thành lập.
Hai: Xuất bản sách tập 3 “Sinh ra trong khói lửa”.
Ba: Xây dựng Nhà văn hóa tại xã Mỹ Yên, Đại Từ, Thái Nguyên.
Bốn: Báo cáo quỹ Trường và dự trù tài chính phục vụ lễ hội.
Từ đó, Trưởng ban đã kết luận và ra văn bản chính thức, thông báo đến toàn thể giáo viên, CBCNV, cựu học sinh Trường TSQ Nguyễn Văn Trỗi sinh sống trong và ngoài nước được biết, để cùng tham gia góp ý và hưởng ứng thực hiện.
“Kế hoạch tổ chức Hội trường kỷ niệm 45 năm ngày thành lập” gồm:
NỘI DUNG THỨ NHẤT:
1) Về tổ chức Lễ kỷ niệm 45 năm:
- Địa điểm: Tại Hà Nội sẽ tổ chức lễ hội chính thức. (Địa điểm sẽ được thông báo trên các phương tiện thông tin đại chúng). Dự kiến: Cung Văn hóa Lao động hữu nghị Việt-Xô (dự phòng: Hội trường BTL Biên Phòng, Nhà hát Quân đội…). (Tại Miền Trung, miền Nam tự tổ chức: Trước hoặc sau Hà Nội; sẽ có đại diện BLL trường tham dự).
- Thời gian: từ 8 giờ 30’ đến 11 giờ 30’ ngày 16/10/2010 (dự bị: 17/10/2010).
Sau buổi lễ chính thức có tổ chức tiệc liên hoan (hoặc toàn thể, hoặc phân theo về các khóa)
Sẽ được thông báo sau.
- Thành phần tham dự: Toàn thể thầy cô, CBCNV, cựu học sinh Trường TSQ - NVT.
- Khách mời: Đại diện các cơ quan trong và ngoài quân đội: Lãnh đạo nhà nước,Văn phòng Chính phủ, Bộ Quốc phòng, Bộ Tổng tham mưu, Tổng cục Chính trị, Cục Nhà trường, Bộ Giáo dục-Đào tạo, BLL Thiếu sinh quân VN (thời kỳ chống Pháp, Mỹ), 1 số trường Thiếu sinh quân hiện nay. Đại diện các địa phương trường đã đóng quân: Mỹ Yên, Đại Từ, Thái Nguyên; Trung Hà, Hưng Hóa; Quế Lâm, Trung Quốc (Y Trung); Hội Hữu nghị Việt-Trung; Hội CCB VN; Phụ huynh, thân nhân gia đình liệt sĩ, gia đình Chính ủy và Hiệu trưởng. Một số cơ quan thông tấn báo chí: báo QĐND, CCB, Truyền hình Quân đội, VTV, HTV…
- Hình thức: Gửi giấy mời trực tiếp hoặc qua bưu điện (trước 1 tháng).
2) Yêu cầu và biện pháp thực hiện
- Lễ hội phải được chuẩn bị phải chu đáo, cẩn thận, tỉ mỉ với phương châm “hoành tráng, trọng thị, an toàn, tiết kiệm”. Chú trọng nội dung chương trình, địa điểm, trang trí, lễ tân, hậu cần…
- Nội dung các diễn văn phải được thông qua ban tổ chức. Các bài phát biểu phải phản ánh được truyền thống dạy tốt, học tốt của nhà trường. Hàng nghìn học sinh được “sinh ra trong khói lửa” đã trở thành lực lượng kế cận tin cậy của Đảng, Nhà nước, Quân đội trong sự nghiệp giải phóng dân tộc và xây dựng, bảo vệ Tổ quốc sau chiến tranh. Chúng ta có quyền tự hào là “lớp Thiếu sinh quân duy nhất” trong thời chống Mỹ, có tinh thần tương thân tương ái, đoàn kết đồng đội “Nguyễn Văn Trỗi”. Sau 45 năm thành lập, dù 40 năm nay không còn 1 mái trường cụ thể nhưng chúng ta vẫn sống trọn nghĩa vẹn tình, dù ở tuổi nào vẫn luôn là những người có ích cho xã hội, xứng đáng là con cháu Bác Hồ, tiếp nối truyền thống cha ông.
- Báo cáo trung tâm do Trưởng BLL thực hiện.
- Phần giới thiệu khách mời phải đầy đủ, chính xác.
- Phần lễ nghi: có quân nhạc.
- Văn nghệ: biểu diễn văn nghệ (30-45 phút).
Lưu ý: Thời gian tổ chức lễ hội của trường trùng với Đại lễ 1000 năm Thăng Long – Hà Nội, do đó phải có phương án dự phòng, đảm bảo tổ chức chu đáo và thành công.
- Lễ hội sẽ được thông báo trên các phương tiện thông tin đại chúng trước 20 ngày, sau khi đã rà soát số đại biểu tham dự. Các khối Bắc, Trung, Nam thông qua hệ thống blog toàn trường, các khóa chủ động và kịp thời thông báo cho nhau về kế hoạch thực hiện.
- Học sinh, thầy cô giáo với vai trò “chủ nhà” cần niềm nở, lịch sự đón, tiếp khách. Ưu tiên cho khách mời, đặc biệt là phụ huynh, thân nhân gia đình liệt sĩ, đại diện các bộ ngành, đơn vị trong nước và quốc tế.
Rất mong sự đóng góp ý kiến của thầy cô và các bạn. Khi có kế hoạch cụ thể mong toàn trường đồng tâm ủng hộ, nhất trí quyết tâm thực hiện, cùng BLL nhà trường tổ chức thành công Lễ kỷ niệm 45 năm.
3) Về kinh phí: Để có đủ kinh phí tổ chức lễ hội, BLL thống nhất vận động đóng góp theo định mức:
- Khóa 1, Khóa 2: mỗi khóa góp 10.000.000 đồng.
- Các khóa còn lại (K3,4,5,6,7,8) mỗi khóa 20.000.000 đồng.
Các bộ phận chuyên trách khẩn trương lập dự toán thông qua Trưởng ban. (Riêng hội phí các khóa đóng góp hàng năm, không được dùng làm kinh phí cho lễ hội 45 năm).
NỘI DUNG THỨ HAI: Tổ chức xuất bản Tập 3 “Sinh ra trong khói lửa”.
- Ban biên tập: thầy Chi Phan, thầy Phạm Đình Trọng, Trần Kiến Quốc, Trần Hồ Bắc và các đồng chí khác do Ban sẽ thông báo sau.
- In ấn tại Cty In Quân đội 2 (Nguyễn Nam Điện k6), xong trước 30/9/2010.
- Số lượng: 1000 cuốn, bìa cứng, số trang khoảng 350÷400 trang.
- Nội dung:
a. Phản ánh được đầy đủ các thời kỳ: 5 năm (1965-70), thời kỳ rời nhà trường tiếp tục học tập, rèn luyện, đào tạo, tham gia chiến đấu chống Mỹ, sau ngày giải phóng. Ưu tiên đặc biệt giai đoạn 2005-2010 sau 45 năm trưởng thành…tình nghĩa thày trò, đồng đội, người còn người mất…Cố gắng có ảnh tư liệu minh họa với nhiều thể loại văn, thơ. Với tinh thần, khẳng định được TSQ thời kỳ chống Mỹ là “lực lượng kế cận”, đã và đang thực hiện xuất sắc nhiệm vụ Đảng, Quân đội giao phó. Qua đây khẳng định được “chủ trương đào tạo TSQ của Đảng, Bác, Quân đội trong thời kỳ chống Pháp, chống Mỹ và ngày nay là đúng đắn, cần thiết và rất hiệu quả”.
b. Sách phải có bố cục hài hòa, nêu được những tấm gương học tập, tình thầy trò, đồng đội, tính nhân văn xã hội cùng quan hệ quân dân, quan hệ quốc tế (thời kì tại Trung Quốc, làm “ngoại giao nhân dân”).
c. Cuốn sách không chỉ là “món quà” dành cho mỗi thầy cô, học sinh sau 45 năm nhập trường, mà còn là món ăn tinh thần cho mọi gia đình, con cháu, thân nhân, bạn bè và xã hội.
d. Giá dự kiến: 100.000đ/cuốn. (đã gồm cả chi phí: số sách biếu thầy cô, tặng khách mời và tặng các trường Thiếu sinh quân hiện nay…).
e. Đề nghị BLL các khóa thông báo đến anh chị em để đăng kí số lượng: trước 31/7/2010.
NỘI DUNG THỨ III: Xây dựng Nhà truyền thống ở Mỹ Yên, Đại Từ
Sẽ có hội nghị chuyên đề riêng và thông báo sau.
NỘI DUNG THỨ IV: Công tác đảm bảo cho lễ hội
Vấn đề tổ chức Lễ kỷ niệm 45 năm thành lập và xuất bản Tập 3 “Sinh ra trong khói lửa” thật sự có ý nghĩa, do đó đề nghị:
1) Trên cơ sở kế hoạch tổng thể được thông báo chính thức, BLL các khóa sẽ có kế hoạch chi tiết, các tổ chuyên trách lên kế hoạch triển khai. Đồng thời BLL trường thường xuyên cập nhật những ý kiến đóng góp của các thày cô và các khóa, sẽ có điều chỉnh và huy động toàn trường cùng tham gia.
2) Về kinh phí: Hiện nay kinh tế suy thoái, việc chuẩn bị tài chính cho lễ hội và xuất bản sách hoàn toàn là quyên góp tự nguyện. BLL sẽ quản lí thu, chi số tiền trên đúng mục đích, không lãng phí.
Xin chân thành cảm ơn sự đóng góp tự nguyện của anh chị em TSQ Nguyễn Văn Trỗi!
Kết luận: Đây là kế hoạch tổng thể, xây dựng trước 6 tháng, có thể phải còn điều chỉnh và xử lý cho phù hợp. Mong sự đóng góp của đồng đội!
Liên hệ: Trưởng ban - Bùi Quang Vinh (0903455677) – Email: buivinh30@yahoo.com.vn;
Trần Kiến Quốc (0903830930) và Nguyễn Thái Chi (0904142176- 0923008888).
Trưởng ban
Bùi Quang Vinh

Thứ Bảy, 27 tháng 3, 2010

Bổ sung bộ sưu tập của bác TM.

Bác Thanh Minh đang cầm lại súng để săn. Hoặc là những thú - chim đã từng ngắm qua đầu ruồi, khe ngắm xưa. Hoặc những thú -chim chưa từng thấy như con cánh cụt "Xin cho tôi rác" trong sở thú SG. Tóm lại là rất đa dạng, phong phú. Tuy nhiên tôi tin rằng mình vẫn có thể bổ sung cho bộ sưu tập của bác TM bằng những thứ tôi chộp được, ở một môi trường khác.

Cá và san hô đều là "con" cả, cá chuyển động còn "con" san hô đứng yên

"Con" này không thuộc thế giới này! - đây là chị Hai nhà tui.

Con hay là cây đây??

Cá Sư tử - Nói về đa dạng hình thức thì động vật biển là vô địch.

 Cặp cá Dĩa và rạn san hô

Bóng ma của đại dương

Những sinh vật cô độc!

Các hình này đều được chộp trong tháng 3 này tại Hòn Mun, Nha Trang.


Thứ Năm, 18 tháng 3, 2010

Thư mời họp

Để chuẩn bị kỉ niệm 45 năm thành lập trường TSQ Nguyễn Văn Trỗi (15/10/1965-15/10/2010), Ban Liên lạc nhà trường kính mời thầy cô và anh chị em - ủy viên Ban Liên lạc trường và Ban Liên lạc các khóa tới dự họp mặt.
Địa đểm: Nhà hàng Pacific 281 Đội Cấn, Hà Nội.
Thời gian: 15g ngày chủ nhật 21/3/2010.
Trân trọng!
Trưởng ban Bùi Quang Vinh

Chủ Nhật, 7 tháng 3, 2010

Thứ Tư, 3 tháng 3, 2010

Đại đồng

TTC: Hè đến nơi rồi, mời các bác uống bia!

Khi tôi đến , “câu lạc bộ “ Cây Si đang vào tuần thứ ba , không khí có vẻ vẻ trầm lặng . Trên đầu cả nhóm , những chùm rễ si lưa thưa đang ngả sang trăng trắng đung đưa rất khẽ . Lạ nhỉ , có nhẽ nào trời ẩm ướt sắp đổ mưa lại là cái lý để dân nhậu phải lặng lẽ .
- Barca bị Chelsea hạ rồi . Ba - một ! - Một người giải thích cho sự ngơ ngác của tôi .
- Dù sao còn trận lượt về kia mà .-Người khác lên tiếng - Bóng đá tấn công là thế . Thua thì thua , xem vẫn quyến rũ .
-Nào , thì ta uống mừng bóng đá tấn công !
Người thứ ba “tổng kết “ . Cả bọn ngửa cổ cạn nỗi đắng cay của Barca , một tuần nữa cho hi vọng ở trận lượt về . Nhất trí trăm phần trăm .
Ơ bãi bia , người ta luôn chuộng phong cách tấn công . Sự lãng mạn tuyệt vời hun đúc những người đàn ông , đoàn kết họ lại trong tinh thần đại đồng ghê gớm . Khéo nay mai có bóng đã chuyên nghiệp , các câu lạc bộ cổ động viên tuyển người trước hết phải sở cậy vào bãi bia . Rồi cũng đến lúc có những “ bãi Thể Công “ , “ bãi Đường sắt “ như cái quán bar nổi tiếng của đội Olimpic Marseille tít bên trời Tây kia chứ ...
#
Tôi con nhà gia giáo , lần đầu uống bia là khi Hinh đến tìm. Hinh không hề quen tôi , nhưng thằng bạn thân của tôi đang “cưa “ người yêu hắn . Dù vậy ,”vấn đề “ được nhất trí nhanh chóng sau khi tôi với Hinh đánh đổ một lũ bia chai Hà Nội . Hai mươi hai tuổi mới uống bia so với bây giờ là quá lạc hậu , so với những cô cậu sành điệu phải là hủ bại rồi . Nhưng sau trận ấy tôi tỉnh ra hai điều hệ trọng . Một là ,bia giúp người ta can trường hẳn , quyết định những việc tày trời rất dễ . Hai , là tôi uống được , không đến nỗi ba say chưa chai .
Cái thuở chập chững uống ấy , sự bia bọt vừa giản tiện vừa cách rách vô cùng . Đang chiến tranh , ai có tiền mà thả dàn được , có thì cũng nhìn nhau dàn hàng ngang cùng tiến kẻo mang tiếng “hưởng lạc “ , “cá nhân “. Bia hơi mậu dịch xếp hàng cắn xèng cả dây dài chục mét , người nọ nối người kia mặt mũi nghiêm trọng không thể tưởng , bao nhiêu công lực vận hết vào cánh tay giữ xèng mà chỉ được mỗi . Dăm đồng gì đó , một vại đủ nửa lít kèm bát bầu dục trần hay đĩa nộm từ thứ tư tuần trước . Mặt mậu dịch khinh khỉnh . Mồ hôi chảy tới đâu biết tới đó , thoát khỏi hàng người , tay bê đĩa ,tay khư khư giữ vại Dân Chủ bọt thủy tinh nhiều hơn bọt bia chen ra đến chỗ ngồi là đã hả hê , ngất ngưởng hơn cụ Nguyễn Công Trứ rồi . “ Hạnh phúc quá đơn sơ ...” , lẽ ra người ta phải sáng tác bài hát ấy từ thuở ấy mới phải chứ . Thế nên khi Thứ , một phiên dịch tiếng Nga - nghĩa là ăn lương Tây - bê cả két Hà Nội từ trong kho ra thì cả bọn đờ ra vì cảm động . Thứ ngồi đó phân phát những mắng mỏ , chế giễu mà không ai dám hó hé . Chiều ấy trong quán phở bia Mỹ Kinh , Thứ là ông vua , bạn bè bỗng thành thần dân , cả bàn là một đẳng cấp siêu việt , cảm hứng thăng hoa tới vô cùng .
Hết chiến tranh , xã hội bước vào thời kì bình trị , phát triển theo chiều tăng tiến . Các vận động đưa nữ quyền lên ngôi làm dấy lên nhu cầu giải phóng đàn ông . Không biết có phải vì thế mà sự nghiệp bia bọt phát triển mạnh . Quãng đầu những năm tám mươi , đĩa mì xào thịt trâu đã được quyền kèm vại bia vàng óng sủi bọt đứ đừ . Đến giờ thì nhà nhà uống bia , tỉnh tỉnh làm bia xuất khẩu sang nhau . Những HUDA , THADA , VIDA , HALIDA mọc lên như nấm sau mưa . Ân tượng về đất nước Đan Mạch chuyển từ Andersen sang công nghệ liên kết cho ra thứ cảm hứng tuyệt vời nhất . Lon, chai được nhâm nhi trong phòng lạnh bên các nhân tình nhân bánh chung tình theo giờ , càng tiêu tiền “chùa “ càng bôm bốp bật khỏe . Nhiều em ca -ve học được bản lĩnh cứ nhắm mắt nín thở zdô , xong lại vào toa lét móc họng , hàng giờ thế đi đứng vẫn tỉnh queo . Trong cơn có men , có tình vầy vậy , khách chịu chi tới tiền triệu lắm . Dân chơi ra gì mà !
Nhưng đa phần đám sành sỏi , không nhiều tiền lắm và cũng không màng tiếng chịu chơi đều thích bia hơi hơn . Nhất là ở Hà Nội , nghe nói nhà máy bia có mỏ nước chứa vi lượng gì gì sản xuất được bia hơi “ngon nhất thế giới “ . Chai lọ lon hộp liên kết với Đan Mạch đan miếc cũng không thể bằng bom vại . Và bia hơi phải uống ở bãi mới hả . Chứ dưới một mái nhà hầm hập, nó cứ phải hét lên , ới khản cổ phục vụ bàn mới thủng thì dù mồi đậm thế nào cũng cứ dở mồm . Lãng phí phạm , bằng đem bia đi đổ lỗ dế .
Thử tưởng xem , xung quanh là bè bạn ,bên trên là bầu trời thoáng đãng nó cho phép ta bộc lộ hết những dí dỏm , những lời vô nghĩa vô thức , kì thú hơn bao nhiêu . Tứ hải giai huynh đệ , đại đồng , tương thân tương ái mới là đây . Bãi bia là địa chỉ vàng chấp nhận mọi thân phận , túi tiền , tâm trạng . Không có sang hèn ,tôn ti , bàn này có thể vắt sang bàn kia những chủ đề vĩ đại cỡ bóng đá hay ông con bà vợ thằng chồng ... Dù chỉ dăm ba củ lạc hay bộn bề thức nhắm , bia đã vào là lời phải ra . Có bao nhiêu mồm thì bấy nhiêu hùng hổ chẳng cần ai nghe , cứ mình mình hùng biện cũng đã lắm . Bao nhiêu cánh tay là bấy nhiêu động tác khoát đạt , hào sảng . Đến lúc uống tới , chỉ mỗi câu càng nhắc đi nhắc lại càng sướng kệ cha thằng nào không hiểu . Bốc nhất là hát được , cả mâm đồng ca “Anh vẫn hành quân “ , nhất trí sửa chữa ông Huy Du thành “ thôi thế thì thôi , thôi thì thôi thế thì ... “, tình đồng đội sao mà ngấm nghía , mà da diết ...
Uống xong về nhà ăn cơm với gia đình thì chao ôi , kẻ coi vợ bằng vung , người nem nép hối hận . Mà vợ là cái giống nói dối nó còn chả tin nữa là nói thật . Bởi thế , sự dùng dằng ngoài bãi mới dài mãi ra . Không khắt khe quy phạm ba bát bốn đĩa như cỗ truyền thống , không mưu lược cài cắm nhau như ở khách sạn , “ khế ngọt “ đưa bên a đi hái chùm rượu Tây lúc lỉu . Mà có thể lì lợm bám bàn hoặc cứ ngồi yên trên xe ghếch vỉa hè làm đôi vại đỡ khát . Được cái đi “ gì “ rất dễ , “ WC” chỉ là mảnh tôn bình dị dựng hờ cách đấy dăm mét , hương vị quyện cả vào món sào . Hình như bãi bia thành phố có gốc gác từ quán nước dưới gốc đa xưa , nơi ông thợ cầy có thể làm một thôi nước chè xanh rồi rít thuốc lào say ngã ngửa . Lại hình như nó có họ với những hội làng ,ai ai cũng được phép dón hòn xôi ,tợp chén rượu chèn miếng thịt mỡ luộc rồi ngất ngư xênh tiền với hành vân lưu thủy .
Bãi bia Hà Nội , mỗi nơi hấp dẫn khách mỗi kiểu . Nhưng tiêu chuẩn đầu tiên vẫn là có ngon không . Bãi Ngọc Hà và Câu lạc bộ Quân đội uống thả phanh đầu vẫn trong vắt . Bia Hàng Vải đậm , ai cũng bảo ngon nhưng lắm lúc nằng nặng đầu . Lắm chỗ đúng là nước lã có cồn . Dân sành phân rõ bia thứ thiệt , nghĩa là không pha với bia ba- bẩy , bốn - sáu (ba phần nước với bẩy phần bia ) ... Nghe nói trên Bưởi có những lò bia rất đậm , nước lã pha “vô tư đi “, bán thì lãi nhưng thằng uống nhức đầu muốn chết . Lại còn những bia thương binh , bia tàn tật... Sau chất lượng , người ta kén đến địa điểm ,thức ăn , cách mời . Những ông chủ béo tốt , thần thái vui tươi thường kéo khách hơn loại da mặt sát tận xương . Mỗi nơi lại có món độc làm của riêng, trưng biển “gia truyền “ , như thịt chó chặt , rau cần xào bún , rau dấp cá , mướp đắng ... Quán Cây Bàng Lý Quốc Sư có cá rô ron rán ròn , tiết canh ngan . Lại một ông lủng lẳng hòm gỗ vẽ chữ Tây cacahouete với địa chỉ Hàng Thiếc đi từ bãi này sang bãi khác giao lạc rang húng lìu ngon chúa sừng , hết hòm thì thôi, nhất định không bán thêm lạc non lạc độn . Vỉa hè đường Láng Hạ rộng mênh mông tha hồ ngồi duỗi dài , lại “ trồng “ được cả lẩu dê . “Mùi “ , “Lan Chín “ , “ Hoàn Béo”, “Hải Xồm”, “Nghi Râu “, “Đỉnh Hói “ ... là những cái tên đủ lẫm liệt làm đấng trượng phu động lòng ngay từ câu ới đầu tiên . Cứ dầm dề , rồi quá trưa , khách có thể quên bữa với cơm nắm muối vừng của những người bán rong từ Như Quỳnh , Lạc Đạo sang ; giờ khắc của những vại cuối cùng thiêng liêng .
Theo quan điểm lập trường của các bà thì bãi bia là chỗ chẳng ra gì . Về đạo đức , nó làm bê tha đàn ông , đánh mất điểm để xây dựng gia đình văn hóa mới . Về sức khỏe thì thậm mất vệ sinh , ăn uống gì mà ngay cạnh cống rãnh . Về thẩm mĩ , chân tay đờ đẫn , mặt trời còn phải gọi là cụ thì không thể chấp nhận được . Và về mặt tâm lí , có quái gì mà các lão chồng không gặp nhau hàng ngày không đựơc nhỉ ? Tưng nấy chuyện , nói mãi phải hết chứ . Thế là chàng đi thiếp cũng theo cùng , có bà ra tận bãi hầu chuyện chồng , báo hại mấy ông bạn nhậu phải uống bia pha dấm ớt .
Nhưng mặc lòng các bà xử theo phương châm của ngành y tế “phòng bệnh hơn chữa bệnh “ ,đám đàn ông cứ phải quấn quýt nhau . Có lẽ nữ nhân tầm thường không thể hiểu thế nào là sự hào sảng , là không khí dân chủ , cởi mở , bình quyền bình đẳng. Những quân nhân tháo lon , những công chức đi trốn stresse có thể khẳng định mình , quên đi tư tưởng hèn hạ “nhất vợ nhì giời”. Uông xong đi karaoke khai thác tiềm năng thanh nhạc lại chả hơn ối bọn cờ bạc nghiện hút a ? “Cặp phạm trù “ bia hơi - bóng đá dứt định lành mạnh hơn cặp nhạc rốc - ma túy , chứ lị !
Dấy lên một cách tự phát - chứ không tự giác , không có nhân cốt , đội ngũ cán bộ chuyên trách , phong trào uống bia đã có một bề rộng, chiều sâu phong phú với chân đế vững chắc . Sức sống đó cho thấy nhu cầu giải phóng đàn ông là có thật và bức xúc lắm . Được định hướng , liệu nó có những đóng góp tích cực hơn cho xã hội chăng ?
“Bãi bia là sân nhạc rốc đủ tiết tấu , không cần lĩnh xướng , là Lương Sơn Bạc không có đại ca . Uống xong là về đoàn kết , thương yêu gia đình hơn , đừng có eo xèo đây nhá ...”
Một thợ nhậu đã chân thành tổng kết thế trong lúc tỉnh táo. Hỡi một nửa thế giới không có bia bọt , các mợ đã thủng chưa ?


TrChienK3 2001