Thứ Tư, ngày 22 tháng 4 năm 2015

CHÚNG TÔI RA BIỂN


Nhân dịp kỷ niệm ngày 30/04, anh Trần Chí Thọ gửi tới các bạn một truyện ngắn có tên là " Chúng tôi ra biển". Trân trọng kính mời các bạn đọc. (bấm vào tên truyện ngắn để đọc).


Câu lạc Bộ Cà phê k3 HN


Thaichik3
Video 10 phút
Cuộc sống ơi ta mến yêu người-Ha nội trái tim vàng.
K3 chúng tôi ra đi --sống học tập và trở về HN-Có biết bao kỷ niệm kể cho nhau nghe.Ngày này mừng ngày Thống nhất 30-4-2015 -Rôi ngày cùng nhập ngũ 1-8-2015 thiếu vắng đến 30 bạn vĩnh hằng....Cuộc sống .-Thời gian Khoas3 nhớ mãi cảnh vui buồn đồng đội.

Thông Báo

BLL Khóa 3 HN Thông Báo và nhờ các Bạn thông báo tiếp cho Đồng Đôi k3

Ban LL Khóa3 HN  


  Kính  mới các bạn Trỗi K 3 gặp mặt nhân dịp 40 năm Giải phóng MN: 11 giờ sáng thứ 2 ngày 27-4-2015. Tại nhà hàng HOÀN BÉO 181 phố Nguyên Lương Bằng HN.

 Đăng ký- chuẩn bị kế hoặch dự lễ kỷ niệm 47 năm Ngày nhập ngũ k3 Toàn quốc tại TP HCM 1-8-2015

TM BLL- Thái Chi
BLL Khóa 3 HN Thông Báo và nhờ các Bạn thông báo tiếp cho Đồng Đôi k3

Chủ Nhật, ngày 19 tháng 4 năm 2015

HÀ NỘI NGÀY THÁNG CŨ (Song Ngọc)_Ngọc Hạ

Mẹ ơi nói gi với con đi !


Chúng Tôi yêu k3 và cũng yêu em

Thaichik3
clip thời gian 5 phút

Tâm sự cùng trao đổi

Trang BạnTrỗik3” thông thái” bao năm qua

Trong lần được tham gia cùng CLB thứ 6 Vô thường k3 HN-Có Lóe lên ý kiến rất xác đáng là lâu và cũng lâu  không thấy các bạn k3 trong Nam ngoài Bắc ,kể cà miền Trung như quên hay bỏ -không có bài đăng nào xuất hiện
Ý kiến cho rằng mang FACEBOOK  đã lôi hết những bạn k3, tự quên đi trang BLOGER –BANTROIK3 thật sự là không công bằng và sẽ không phải,Bởi nó đã tồn tại gắn bó hàng chục năm qua và  có ý nghĩa  không  nhó mà không trang nào có được về số lượng bài ,củng như thể loại. rất đa dạng và phong phú .Tính giáo dục –Truyền thống- rất cao.Người tham gia khá đông....

Đâu rồi những Bạn khai sinh ra nó,Đâu rồi những bài văn,tạp ký,thơ,tranh,nhạc…với cái tên chính danh ,bí danh k3,k9…Mà thay vào nghiễm nhiên là thông báo vui buồn.

Hay có gì chưa ổn? Như khó lên Mạng k3 (Phải nhờ người giúp)
Hay ngại ngùng khì nhận được những COM-Nhận xét quá thực hay đùa cợt?Đừng nghĩ Họ (Bạn ta) không hiểu.hay thế  này thế khác.Dù biết rằng “Bút sa gà toi” hay chưa cẩn thận bởi mới nhập cuộc …Ai mà tròn trịa suốt đời.
Hay không ai mặn nồng bởi không có nhận xét nào?Không bài xứng tầm?Nghĩ mà xem Nhà đẹp,xe đẹp, con đẹp không ai ngó nghiêng-Ngược lại-Không đẹp cứ phô ra?...
Hay chất lương bài quá dở?Không ai đọc,xem,chua cho vài câu,hay vài câu hợp gu nhau?
Vấn đề này  cảm thông vì Trang của ta không như tờ báo lớn .không có Ban biên tập mà tác giả phải  làm hết các khâu thì sao vẹn toàn được.Biết rằng đưa ra là có ý của tác giả có thể hợp gu với ai và không hợp với ai nhưng đừng bỏ nó,không tham gia.Hãy coi đây là sân chơi,trải nghiệm để có vốn ra “Biển lớn” tham gia vào các Mạng lớn khác.Hãy giúp nhau cùng chia xẻ cái hay cái dở khi ta đã là u65…70 học 71 và 70 học các con cháu, bạn trẻ (Công nghệ) là bình thường.Nếu có lên lớp cũng hoan nghênh.

Xin trở lại –và xem ý kiến của bạn.
Đừng cầu toàn vì đẻ ra ai cũng đã là nhà văn nhà thơ …ai cũng giỏi về công nghệ…ai cũng thực sự giỏi trong khâu phản biện đâu? Chỉ có niềm say mê,tự tin “Ta làm kiểu ta không bắt chước ai-Mạnh dạn và tham gia rôi gọt dũa dần…Bởi có ai phản động đâu Ta với ta  đi vào đi đến Trang Bạntroik3-Trang Mạng nhà ta đang rất mong chờ những bài viết và cũng mong sự ra  tay của đồng đội
Qua theo dõi trên Facabook thấy gần đây có phong trào, rất nhiều tin bài thật phong phú? Có thể đưa song song cả Facebook cả Bạn trỗi k3-hoăc chọn lựa để dăng-để san sẻ,  Tùy tâm.
Đăng không đăng là “Quyền thiêng liêng” của mỗi người.
Nhân có ý kiến nên mạnh dạn nêu lên.Ý kiến cũng để tham khảo vì Ý kiến đưa ra mà chưa thấy Bài viết của người nêu ra đăng trên mạng thì người nêu ra chưa thấy nỗi niềm của người tham gia .Tại sao không có bài trên trang nhà k3 lâu nay? Ở đâu cũng có. “Sự thật” là lâu nay không có bài , nguyên nhân  nào? Và nay xin không bàn đến làm gi bởi ai sẽ trả lời được...Vì niềm vui ta với ta hãy hưởng ứng " Viết cho Trang Bantroik3  Khi đang bị lãng quên".

Vài dòng tâm sự trong hoàn cảnh “Điện thoại thông minh lên ngôi-Các nhà Công nghệ hãy hướng dẫn sao”- Đưa lên Trang nhà k3 dễ dàng nhất.Đừng bỏ Tôi-Bantroik3 .Đừng làm Tôi sợ và cũng đùng sợ Tôi
 Bantroik3 yêu thương Bạn và Bạn đã từng yêu thương ,chung thủy với Tôi.(Bantroik3).
Có hay không?Cái MỐT-Lạ lùng  có lý- chỉ có thể nhỏ to với nhau.Không phô không bày rà…?
Thậm chí không phải viết bài-cần thời gian nhưng gần đây huy đông"mời ăn,giao lưu,dự việc của khóa của trường cũng ít đi , không như xưa .Hay Ta,chúng ta đã già cần mô hình mới thích hợp...
Bỏ qua nếu có phạm và Cảm ơn cho kẻ  đã hưu.Thái Chi




BLL Trường thông báo Chương trình trồng cây Lưu Niệm tại Mỹ Yên, Đại Từ, Thái Nguyên.

1. Nội dung: BLL Trường VHQĐ - TSQ Nguyễn Văn Trỗi tổ chức trồng cây Lưu Niệm tại xã Mỹ Yên, huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên (Nơi Trường đã đóng quân từ tháng 08/1965 - Tháng 12/1966), nhân dịp kỷ niệm 50 năm thành lập Nhà Trường (1965 - 2015) và 40 năm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.2. Loại cây trồng: Hai cây Kim Giao từ vườn gia đình Đại Tướng Võ Nguyên Giáp.3. Vị trí trồng cây: Trong khuôn viên UBND xã Mỹ Yên.4. Thành phần tham dự Lễ trồng cây Lưu niệm gồm có- Đại diện các Thầy Cô giáo, CBCNV và học sinh các Khóa Trường Nguyễn Văn Trỗi.- Đại diện gia đình Đại Tướng Võ Nguyên Giáp.- Đại diện lãnh đạo huyện Đại Từ- Lãnh đạo và đại diện các Đoàn thể, trường học xã Mỹ Yên, gia đình Liệt sỹ Đỗ Khắc Tiến K6.5. Kế hoach cụ thể- Quân số các Khóa tham dự: Mỗi Khóa tham dự từ 4 đến 8 người.- Thời gian: Đi trong ngày Chủ Nhật, ngày 26/04/2015 (Tức ngày 08/03 năm Ất Mùi).- Phương tiện: Đi bằng xe ôtô.- 07h00 xuất phát tại Bảo Tàng Quân Đội, số 28A, Điện Biên Phủ, Hà Nội.- 09h30 có mặt tại UBND xã Mỹ Yên.- (Riêng các anh chị em bố trí đi bằng phương tiện riêng, có thể tham gia xuất phát cùng Đoàn hoặc chủ động thời gian đến Mỹ Yên trước 09h30, ngày 26/04/2015).- 09h30 - 10h00 họp mặt tại Hội trường UBND xã Mỹ Yên.- 10h00 - 10h30 tổ chức Lễ trồng cây Lưu Niệm.- 11h00 - 13h00 cơm trưa thân mật và giao lưu văn nghệ.- Dự kiến trở về đến Hà Nội trước 16h30.6. Kinh phí: Các Khóa và cá nhân đóng góp, cụ thể liên hệ và nộp cho BTC (Ngô Thế Vinh K5).7. Đề nghị: Trưởng BLL các Khóa phổ biến nội dung trên đến các bạn Trỗi trong Khóa, tổng hợp và hông báo quân số tham dự cho BTC (Ngô Thế Vinh K5, ĐT: 0904278744) trước ngày thứ 6, ngày 24/04/2015, để BTC chuẩn bị xe và hậu cần được chu đáo.

Thứ Tư, ngày 04 tháng 3 năm 2015

Lời Cảm ơn

Bà Quả phụ Nguyễn Bình Minh Kính gửi  các Đồng Đội Cưu TSQ Trường VHQD Nguyễn văn Trỗi
 
 Tang lễ Cụ Nguyễn kim Thoa - Mẹ Đại tá Đỗ trung Việt ,Cựu học viên  khoá 3 Trường Văn hóa QD- TSQ Nguyễn văn Trỗi .
 
 Đã được cử hành,tổ chức trang trọng Ngày thứ hai  2/3/ 2015 , tức 12 tháng giêng - Năm Ất mùi Tại : Nhà tang lễ Quân y Viện 354 , phố Đội Nhân , Quận Ba đình Hà Nội và An táng tại nghĩa Thanh Tước


 Thay mặt  Gia quyến chúng tôi xin thành kính  cảm ơn các Đồng đội –Các cựu học viên Khóa 3,và các khóa Trường Văn hóa QD- TSQ Nguyễn văn Trỗi .
: Đã đến Viếng, phúng điếu, đặt vòng hoa Tang lễ và tiễn đưa  Cụ Nguyễn kim Thoa  . về nơi an nghỉ cuối cùng.
Trong quá trình tổ chức Tang Lễ, chúng tôi đã cố gắng hết sức, nhưng Có điều gì sơ xuất mong được  hỷ xả.

Thứ Hai, ngày 02 tháng 3 năm 2015

Dê non xuất hành

                                      
        Ghi chép của TC

“Tết điên cuồng!”, mang máng là Nguyễn Minh Châu rên thế trong nhật ký. Mấy ông nhà văn rất đáng nghi nếu biết họ nghĩ thật viết thật những gì. Với mình, Tết Ất Mùi nhạt như mọi năm, nghĩa là đủ các bổn phận, nhưng không đến nỗi thành hủ tục. Những thức trên bàn thờ hạ xuống, gọi là “cỗ ma vầy”, là miến trương, xôi gấc và bánh chưng lại gạo, trời nóng để tủ lạnh rồi hâm đi hâm lại. Được cái cháu ngoại bốn tháng rưỡi từ miền Nam ra, ông có hiếu vừa bồng bồng vừa nghĩ đi đâu chứ nhỉ, lũ chim sâu ngoài kia ríu rít thế kia mà.
Đấy là “nguyên nhân sâu xa”, nói theo kiểu sách giáo khoa lịch sử vẫn học. Nguyên nhân trực tiếp là vợ bắt làm kiểm điểm vì lau bàn bếp chưa sạch. Đầu năm đã nhận khuyết điểm thế nào được. Càng cãi càng thua, lánh đi là hơn.
Hồi trước lên Sơn La, Điện Biên, đường 6 qua Hòa Bình có biển chỉ “Vụ Bản” bên trái, chưa lần nào rẽ vào. Đây là huyện lỵ Lạc Sơn, đường lên Tây Bắc không thuận, chắc còn hẻo hút để mà được hít thở vị hoang sơ. Không xa, 150 km, đậm đặc khí vị Mường, thứ tự nhiên chứ không sành điệu kiểu cỗ lá rượu cần với văn nghệ diễn cho du lịch xem dưới Mai Châu. Vậy là xuất hành. Hai dê non, vì chưa con nào đến bẩy chục, chọn cách đi đủ độ phiêu lưu nhưng cũng đừng bất trắc quá. Những dải núi đá vôi trầm mặc, nhà sàn, cạp váy… hấp dẫn quá, mà biết đâu chả có tiếng cồng.
Nhấn mạnh cái ý “dê non”, vì tranh con giống họa sĩ Phạm Viết Hồng Lam cho năm nay có cả đôi sinh thực khí, “súng ống đạn dược” của giống đực và “hĩm” giống cái rất chi khỏe mạnh. Và mình thì mới trưởng thành, chứ mấy!
Bến Mỹ Đình mồng năm chưa kín, nhưng đã rộn rập. Những gương mặt dáng đứng bến xe. Lính tráng trả phép. Những vợ chồng nhễ nhại con cái. Thành phố tịch mịch vài hôm đang tập hợp đủ mươi triệu người để trở lại nhịp quần ngư tranh thực hàng ngày. Bãi xe đi Hòa Bình mênh mông mỗi chiếc lên thành phố, cậu lái vồn vã “cứ lên rồi bắt xe đi huyện”, còn thu 50 chứ không phải 45 k một vé như niêm yết thì không giải thích gì.
Chợ Lương Sơn đã họp, rau quả tràn ngập. Chả hiểu sao các bà luôn nghĩ ra giêng không có cái ăn. Người đói quen bao giờ cũng chỉ ĂN Tết. Dốc Kẽm hàng quán giải lên đến đỉnh. Kỳ Sơn, cái trại mấy ông bạn tậu để thi thoảng lên thỏa chí giang hồ, rồi phải bán vì không nuôi nổi. Vừa hay đến bến Chăm Mát (cái tên chắc “đặc Mường”) thì bắt được xe buýt Lạc Sơn, 70 cây số 35 k thu đúng giá nhưng không có vé. Ô hay, sao cứ phải so với xe thủ đô để lợn cợn những cái không đáng có nhỉ?
Vụ Bản chả có vẻ gì của một thị trấn miền núi. Lầm bụi. Vài con dốc. Tán  bàng tán lát bạc phếch, ghế nhựa giần giật tóc nhuộm hoặc đầu trọc theo nhịp ráp. Nhưng quán ăn thì quý người, nhất là với hai anh giề “chắc là chán vị bánh chưng lên đây chơi”. Cậu chủ người Nam Định lấy vợ Mường, cho những thông tin rất đích đáng: “Trên Ngọc Sơn toàn Mường, cho ở trọ không đắt, đám dù lượn hay lên để phóng từ trên đồi xuống. Em sẽ gọi xe ôm cho các bác, bảo đảm liên hệ chỗ ngủ xong mới lấy tiền, được chưa?”. “Các bác” bèn yên tâm, nhưng khi một thanh niên khác tiến đến thì lại bật ra cái ý nghĩ bần tiện “mời mà lại đem chén không đến là làm sao!”. Đến là lắm “Ơ hay”, cái lũ “con Kinh”!
Xe Uyn “ba cầu” gần như chỉ lên dốc, 12 km ngày dưng 150 k, Tết lấy 200. Đường bê tông phẳng phiu. Đào mận đã thôi khoe sắc. Ban còn lác đác. Mạnh nhất là những vạt lau, ngả rạp khi có trận gió lớn. Dưới đèo là vực, dưới nữa là nương, những chân ruộng thấp hẳn chắc cấy được hai vụ. Sườn bên kia xanh rì cỏ, chỉ còn cây lúp xúp. Nếu mà phóng một phát từ đấy rồi thung dung dưới tấm dù sặc sỡ, nhìn xuống thung lũng bên dưới, những dòng suối len lách, những búi tre ngún khói lam, cảm giác chả biết ra thế nào.
Lên nữa, đường chỉ toàn đá cục lổn nhổn giữa rãnh sâu. Thương cho cái xương sống nhưng đầu lại nghĩ “Khó đi thế này mới còn nguyên sơ được”. Ngọc Sơn, Ngọc Lâu, Tự Do, ba xã vùng cao của huyện Lạc Sơn có cái dự án Tây Ban Nha bỏ tiền vào, thêm tý tẹo của một tổ chức xã hội Nhật. Đại loại là phát triển du lịch vùng núi đá vôi, khách trọ luôn trong môi trường sống của dân. Voọc quần đùi trắng là loại thú quý hiếm được bảo vệ. Cây khó mọc, vào sâu mới kiếm được củi, nhưng vẫn còn một khoảnh rừng nghiến. Cái chỗ đỗ lại đầu tiên là cửa hàng chữa xe máy đầy mùi dầu ở Ngọc Sơn, duyệt thế nào được. Nên phi vào Ngọc Lâu, đến làng Hầu 3, căn nhà một tầng rộng rãi có tấm biển bé tý ghi “Nhà nghỉ – home stay” thì “định đô” được. Sau này còn thấy rất nhiều cái “được” khác…
Như là giá cả phải chăng. Ngủ qua đêm 50 k một người, đệm cỏ sạch sẽ giải vải bông chi chít “hột”, giống cái sơ mi đũi đàn ông sành điệu hay mặc. Chăn bông nặng, ấm sâu. Phản gỗ nghiến vững chãi trên mễ. Đêm đi “toa lét” phải ra ngoài nhưng giật nước sạch sẽ, khí phiền nếu lũ chó gầm gừ. Nhưng đứng xè xè dưới gốc vả, nghe sương rơi lộp độp cũng lãng mạn lắm chứ. Ăn 50 k một suất có rượu chuối hột, nhưng “hai bác” xơi khí khiêm nhường, hai bữa chỉ phải trả 120 k.
Như là sinh hoạt trong không gian sống của người ta luôn, nên thỏa mãn được cái thú tò mò lọ mọ. Cây sau sau lá giống lá phong dễ nhớ rồi, nhưng cây thi cây rả không “mô tả” được. Thế nào là mương là phai tre khác pheo à vừa trả lời “bác” này “bác” kia đã hỏi lại. Chồng tên Hu (“Hu là “hu” ý nghĩa thế nào em không biết”), ít lời, cằm xanh xanh chân râu tướng đàn ông, cười rất tươi, đã xuống Mai Châu tập huấn nấu ăn, có thể làm cơm chay, vài món Tây. Vợ là Sơn, sắm chân tính toán, ngoại giao. Tròn trĩnh như một bà Tòng Thị Phóng không mặc áo cán bộ, môi thễu thễu, Sơn nói chậm kiểu “còn đang nghĩ” nhưng kỹ càng, ngồ ngộ, chuyện tưởng đã hết lại tòi thêm ra rất duyên dáng, nhiều thông tin. Có hai bếp, căn ngoài ốp gạch men trắng, đặt vòi nước, bếp ga, bộ thớt nghiến cái to cái nhỏ. Gian trong đun củi lỉnh kỉnh cám bã, ông bạn “tâm hồn ăn uống” của tôi rất khoái chí “tia” được những chân gà, thịt trâu, mắc khén, giò thủ kẹp trong mấy thanh tre ám khói. Đặc biệt nhất hẳn là bộ lòng non, con lợn mổ trước tết dành lại đem hong, lúc ăn thái nhỏ, ra bụi lồm ngắt vài lá đem vào nấu canh, chua chua đủ rã rượu và còn vị hoi. Giống món nậm pịa của người Thái hay thắng cố Mông, người xuôi không uống được rượu dễ là “Tào Tháo đuổi”.
 Lạ, là khá thế mà nhà Hu Sơn lại được tính hộ nghèo. Đã từng bỏ quê vào trồng cà phê, chè, dâu tằm trong Bảo Lộc – Lâm Đồng. Bẩy năm lụi cụi trên đồi, mùa mưa đất đỏ sụt xuống bụng chân, “nhớ lên nhớ xuống” rồi vợ ốm quá lại ra. Thế là hiếm lắm, vì Tây Nguyên là đất hứa của dân những vùng đất đai vừa ít vừa kiệt mầu. Sơn “nhất quyết” không nói bệnh, chỉ kể đã đi đủ bệnh viện, đến lúc cúng bái mới khỏi. Mình đồ rằng “ma làm”, chả biết có phải…
Giống như (mọi) thanh niên vùng xa, con cái trong nhà đều nuôi giấc mơ bay nhảy. Cậu trai lớn đang học dở cao đẳng sư phạm tỉnh thì về Hà Nội làm thợ điện nước. “Nó bỏ học em buồn lắm”, Sơn kể. “Đi một năm mới về, đưa bố mẹ chục triệu, bảo còn để dành mua nhà lấy vợ, chưa chắc đã ở quê”. Mong ước của cô em đang học lớp 11 trường dân tộc nội trú dưới huyện còn tệ hơn: “Cháu muốn thi vào trường sân khấu điện ảnh. Cháu hát cũng không hay, mà chưa diễn kịch bao giờ”. Thôi rồi, lại một nạn nhân của văn hóa tivi, những chân dài không xanh lơ thì tóc nâu môi trầm. Nhà thổ dưới xuôi nhiều em từng mơ thế, và ăm ắp con cái những nhà hy sinh cho sự nghiệp phát triển thủy điện…
Hai chúng tôi là “đoàn” khách thứ ba tính từ Tết. Hai đám trước “Phăng xe” có ô tô, mà một tên ăn chay. Toán thứ tư là ba kỹ sư của công ty ngô đi bán giống, chuẩn bị gieo vụ xuân - những dân “phượt” thực thụ, bản làng nào từ Sơn La đổ xuống cũng đã tới, bằng xe máy. Vùng rừng trên núi đá vôi không quá rậm rịt nhiều tầng cây, chắc phải vào sâu hơn mới thỏa chí khám phá, hợp với bọn nước ngoài hằng sống trong nhà chọc trời. Đường từ chỗ nghỉ vào thác Mu trong Tự Do rất xấu, đi bộ năm cây trong nắng non cứ lử đử. Không  có bạch đàn, keo, những thứ cây “mới” sinh lợi như vùng thấp. Bưởi đỏ ối trên cành nhưng chỉ nhỏ bằng quả cam. Bên đường có nhà bia làm kiểu dưới xuôi, đề là mộ cụ tổ họ Quách do dân làng Rộc và con cháu bên Pú Luông Thanh Hóa dựng “để tưởng nhớ công lao”. Làng Hầu 3 đa phần họ Bùi, khi chết lấy lại họ cũ để làm ma họ Quách. Đinh -Quách - Bạch - Hoàng là bốn họ sang cả trên Mường, họ Quách làng Hầu đổi sang Bùi từ xửa xưa hay thời “đấu tranh giai cấp”, cũng là thú vị nếu hỏi ra. Nhưng biết cũng không dễ. Có nhiều câu chả “cắc cớ” gì, như “Mu”, “Hu”, “Hầu” là gì chỉ đáp “cứ gọi thế thôi”.
Một đêm tuyệt diệu. Không karaoke mùi mẫn nhạc Trịnh, xe máy rú thi thoảng. Trên đầu trong vắt, lâu mới “đếm” được cả một bầu trời như thế, nên ngất ngây khi tìm ra chòm Đại Hùng Tinh. Và tiếng cồng âm âm rền rền chuyền trên ngọn cây. Đấy là cái “hội” của người già góp tiền chơi, Tết đi từng nhà chúc tụng (dưới xuôi chắc là một “giáp”). Hôm nay là ông Nỉ. Sàn gỗ rung rinh, các ông trống cơm, nhị, hai ba cây sáo chơi một kiểu chả ăn gì với tám bà sống váy đúng kiểu cứ cồng mà gõ. Rồi các bà bỏ cồng sang song loan miệng sòn sòn sòn đô sòn, dưới đồng bằng “dịch” thành “Bà ngồi bà rung đùi, bà ngồi bà rung chân…”. Sau màn Sắc bùa (mình cứ tưởng chỉ Nam Trung Bộ mới có) khá chậm đột ngột rộn ràng là là mí mí rê  tức là “Này bà Lý toét ơi, con tôi nó lấy con bà, hai đứa nó cùng yêu nhau sắm cho nó một cái giường…”.
Ghê thật. Sau Điện Biên cơ đấy. Những giai điệu bộ đội “lấy” của đồng bào, phổ “son phe” vào rồi dậy lại, sáu mươi năm rồi vẫn còn bảo tồn, là niềm vui cho những đêm xuân.
Bữa tối ê hề nhưng tẻ. Đĩa thịt nạc xào ú hụ không động đũa. Sườn lợn tẩm hạt dổi rán có hơn nhưng quá quen. Chỉ đến khi bà chủ rụt rè “hay là thịt chua, mới muối sợ chưa chín” mới bốc. Bốc vì câu chuyện, và chốc chốc lại được chạy ra vườn hái mớ lá vả vào. Khách ăn như thuồng luồng nhưng bì không nhằn nổi, để ý thấy vợ cứ gói thịt chua vào lá vả tiếp cho chồng, hỏi tại sao thì (lại) không được trả lời. Trưa hôm sau, đoán được khẩu vị khách, Sơn để anh em tôi tự hái lấy lá lồm, vả, rau trong vườn. Ối giời, những cải xanh tươi non, xu hào củ bé vẹo vọ không mỡ màng mì chính luộc ngọt đứ đừ.
Đêm không mộng mị, chả thuốc ngủ. Sáng ra đầu nhẹ, trong vắt. Sơn bảo lúc tắc kè ném lưỡi em sợ nhưng chả thấy bác nào vẫy tai. Rồi sang nhà ông Tờ, thầy cúng “gia truyền” đã năm đời. Trong tiếng tivi sột soạt, lúc ề à chậm chạp lúc chuyển sang khẩn trương, chốc chốc ông lại “uống đi các chú, đốc tơ Thanh đấy”. Vẫn biết tiếng Việt còn pha nhiều gốc Mường, nhưng mình chả thủng được mấy, chỉ nghe rất nhiều “Cuông lai”, hình như là quan lang đủ các thứ bậc.
Trên vách đính những chứng nhận, chúc thọ của Hội Người cao tuổi các cấp. Chen vào một ý nghĩ quái quỷ: Người cao tuổi rất có ảnh hưởng ở những cộng đồng xa xôi, nếu tờ báo của Hội - vừa “làm loạn” và bị xử lý - lên đến tận đây, thì hệ quả sẽ thế nào? Giữa hai bài cúng, chúng tôi tranh thủ hỏi túi bụi, thì cũng thấy “kêu” đến cả Phật, Mẫu Thượng Ngàn, Thượng đế tức Vua trời, tức là chen chúc với mấy vị dưới xuôi. Định hỏi có thần suối thần rừng thần cây thiêng không nhưng ông cụ đã phải sang thôn bên ăn đám. Cũng không tiếc quá, cụ đã đi bộ đội xong về bưu điện huyện làm cho đến khi về hưu, chắc gì tránh khỏi cái thần thái “quốc doanh” hay pha phách.
                                                    *
Vậy là xong cuộc xuất hành đầu năm, nếm náp vị Mường còn chân chất, hít thở khí xuân nồng nàn, gặp những con người của rừng núi còn kha khá nguyên sơ, chưa tập nhiễm những thói hư của văn minh. Hai ngày một đêm nhiều bất ngờ và không ít cảm xúc. Được quá lãi quá rồi, để mà yên tâm trở về xây dựng gia đình văn hóa mới. Cũng phải tính nữa, là tiêu chỉ triệu rưởi, một mức vừa phải.
Nhưng cái đoạn vĩ thanh “âm hưởng” lại có vẻ không giống mấy với những ấn tượng trên. Ông xe ôm chở “hai bác” xuống huyện rất cởi mở:
“Em sinh 1969, đi bộ đội không quân xong về nhà làm lâm tặc, buôn thú quý, thỉnh thoảng chạy xe ôm. Nhà trước trong rìa núi, không có nước chuyển ra gần đường, ai ngờ giờ làm thương nghiệp, dịch vụ lại “ăn”. Em làm đậu phụ, mỗi ngày 15 cân đỗ, bán ở nhà và đi giao các chợ được chừng đôi ba trăm. Về cái chuyện xếp loại hộ nghèo bác không biết, có khi phải mua, có khi bổ theo từng họ”.
“Thằng lớn hết lớp 10, em chạy 120 triệu vào trường thiếu sinh quân của Bộ Công an bên Thái Nguyên, cơm ăn ba bữa quần áo mặc cả ngày, ở cùng con ông cháu cha cả. Hết phổ thông cháu về Hà Nội học tiếp, ra thêm đôi chục triệu nữa thì về công an huyện, đầu tư sớm nó chắc bác ạ”.
Bây giờ thì dừng hẳn.
                                                                   T.C

Thứ Năm, ngày 26 tháng 2 năm 2015

THÔNG BÁO

BLLK3 HN Kính báo

Lễ viếng cụ Nguyễn kim Thoa - Mẹ Đỗ trung Việt ,  khoá 3 Trường Văn hóa QD- TSQ Nguyễn văn Trỗi .

Lễ Viếng bắt đầu từ 7 giờ đến 9 giờ , thứ hai ngày 2/3/ 2015 , tức 12 tháng giêng - Năm Ất mùi
 Tại : Nhà tang lễ Quân y Viện 354 , phố Đội Nhân , Quận Ba đình Hà Nội. 
An táng tại nghĩa Thanh Tước . .

Kính nhờ Bạn thông báo tiếp cho đồng đội K3 gần xa Thông báo trên và khi nhận được tin nhắn.

ACE k3 tập trung lúc 8 giờ15 phút cùng ngày

TM BLL K3 HN
Nguyễn Thái Chi

Thứ Tư, ngày 18 tháng 2 năm 2015

Thứ Năm, ngày 12 tháng 2 năm 2015

TRANH CHỮ - Thơ Trung Việt



Tranh chữ



KST. TẶNG CÁC BẠN TÔI
 

Tranh chữ


Người ta bây giờ hay treo tranh chữ trong nhà
Một thú chơi tao nhã.
Đây không nói những kẻ trưởng giả học làm sang hợm hĩnh.
Những người hiểu biết
Muốn gửi gắm lòng Nguyện ước, Chí hướng, ý nghĩa Cuộc đời
Chỉ trong một hay hai chữ hàm xúc sâu xa
Với vẻ đẹp đầy bí ẩn của Thư pháp Trung hoa.

______________________________________

Nhiều ngườì treo chữ PHÚC
Ước nguyện bình thường của mỗi một con người
Nhưng ước muốn được nhiều Phúc lộc
Đôi khi làm Tâm hồn trở nên thụ động, nhỏ bé, tầm thường.

Người ta hay treo chữ TÂM
Chữ Tâm hiền hoà, chữ Tâm nhân ái.
Chữ Tâm làm con người gần lại chữ Thiện và chữ Đức,
Chữ Tâm giản đơn, gần gũi mà bao người đánh mất
Gây nên bao trắc trở, trớ trêu, bi đát trong cõi Đời này.

Lại có ngưòi hiểu biết, treo hai chữ PHẬT TÂM 
Ý nghĩa còn cao siêu hơn nữa,
Chữ Tâm này không chỉ hiền hoà mà còn là Nhân từ, Bác ái
Là Trái tim rộng mở, là Phật pháp vô biên
Là Từ Bi Hỉ Xả, là Bao dung, Vị tha
Là xua tan Thù hận, là Tình người bao la.

Có người treo chữ NHẪN
Lòng kiên nhẫn, ai đã từng nói,
là gương mặt thật nhất của Con người
Là Nhẫn nhịn khoan dung, chín bỏ làm mười
Kiên nhẫn sẽ thành tài. Mài sắt nên kim.

Kiên nhẫn sẽ làm Tình yêu Nồng nàn mà không điên dại
Kiên nhẫn sẽ cho ta Điềm đạm
Cửa ngõ của Sự Yên tĩnh sâu cùng - Cửa ngõ của Thiền.

Có người treo chữ CHÍ
Đáng phục thay những người có Chí làm nên,
Chữ Chí làm xoay đất chuyển trời
Chữ Chí làm nên những Kì công bất hủ.
Những người có Chí thường có Nhẫn
Nhưng nhiều khi để mất chữ Tĩnh, chữ Tâm.

Có người lặng lẽ treo trong nhà mình chữ TĨNH
Sâu xa thay một bước đến cửa Thiền!
Muốn Tĩnh cần có Tâm,
càng không thể nào thiếu Nhẫn
và còn phải Ngộ.
Vậy mà chẳng thấy ai treo chữ NGỘ
Chắc vì Ngộ được Lẽ đời là sự khó lắm thay!

Nhiều người lại thích treo chữ NHÀN
Ôi ước muốn thanh thản, yên bình
của những người chẳng nhiều tham vọng.
Nhưng Nhàn thiếu Tĩnh thì nhàn mà Tâm lại bận
Nhàn mà thiếu Nhẫn thì Nhàn cũng chẳng hoàn toàn
Chữ Nhàn quá to lại làm người ta nhác lười,
vô dụng, tầm thường.

Có người treo chữ DŨNG trong nhà
Triết gia nào từng nói :
“Sự điên rồ của những người dũng cảm
đó là trí Anh minh của Đời”.
Dũng cảm đương đầu với bão táp phong ba trong Cuộc sống
Dám nghĩ dám làm, không sợ khó khăn,
Và sâu cùng là cái Dũng của bậc Thánh nhân
Trong Dũng này có Tĩnh- thâm trầm điềm đạm

Trong Dũng này có Trí sáng suốt, Lẽ công bằng.
Dũng này là đã chế ngự được Chính mình
Trong Dũng này có cả lòng Trung thực.
Ôi chữ Dũng như cánh chim ưng ngạo nghễ bay trên đỉnh núi

Coi khinh loài rắn rết hiểm nguy hèn hạ bò trườn dưới đất đen.
Và người ta còn treo những chữ nào?
HIẾU, LIÊM, NHÂN, ĐỨC, LỘC, TÀI...
Ước nguyện con người kể sao cho hết.

Nhưng có nhiều kẻ chỉ thờ Lộc Tài
mà trong nhà treo chữ Tâm chữ Đức
Lòng chỉ có Lợi, Danh, Quyền mà phô chữ Chí chữ Nhân?
Trớ trêu thay!
Thiên hạ bây giờ nhan nhản những bức Tranh chữ kiểu này
Treo trong những phòng khách xa hoa, sang trọng!

*
* *

Còn Bạn hỏi tôi muốn treo trong nhà mình những chữ nào?
Thật khó, tôi muốn treo chữ Tâm lại muốn treo chữ Dũng
Lại thấy chẳng thể nào thiếu đi chữ Nhẫn
và cả chữ Tình sâu lắng, thâm trầm
Rồi tôi muốn treo hai chữ vàng HIỆP NGHĨA
Hai chữ này bao hàm cả Dũng và Tâm
Nhưng còn chữ Tĩnh diệu huyền?
Thật khó chọn một chữ bao hàm ý nghĩa
và Triết lí của Cuộc đời cao rộng.
Mà Nghĩa Hiệp là hành hiệp trượng nghĩa vô tư thầm lặng
Vậy có nên phô bày cho thiên hạ
cái Nghĩa Hiệp kia
trong phòng khách của mình?
Thôi chỉ có cách này tôi chọn
Là khắc ghi hai chữ Hiệp Nghĩa trong tim
Và để tâm hồn bao hàm trong chữ Tĩnh nhiệm màu.
Cầu mong cho Bạn cũng chọn được những chữ vàng Tâm đắc
Để treo cao trong phong khách lộng gió bốn phương của Bạn
Hay mang theo trong trái tim mình.

KST. .Hà nội 1/6/2003