Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014

Thu này vắng bạn

  
NHỚ BẠN

   Thế là người bạn tâm giao chí cốt K3 – Chí Nhân đã qua 100 ngày bay vê phía bên kia bầu trời. 
Sinh thời, anh là một con người tài hoa,với trí tuệ sắc sào mà rộng mở,.với tình cảm chân thành mà ân cần ,với bản lĩnh kiên cường mà hài ước trước những nghịch cảnh cuộc đời. 
   Một người có thể gọi là ‘Văn võ toàn tài’ .
   Dẫu chưa một lần tới nước Nga nhưng anh đã sớm yêu tâm hồn Nga.văn học Nga ,và anh đã kỳ công tranh thủ thời gian tự học tiếng Nga để có thể đọc được các tác phẩm của Pautopski trong nguyên bản.
Cách đây mấy năm, trong một lần gặp gỡ anh gợi ý tôi dịch bài thơ “Утёс “ (Ghềnh đá) của M.Лермонтов. Lúc đó chúng tôi đều đã vào tuổi 60.
   Biết bạn vốn rất tinh tế, nên khi đã nói ra như vậy chắc phải có ‘cái gì đây’ đáng ‘đồng tiền bát gạo’- bụng nhủ dạ thế nhưng do bận chuyện này chuyện nọ rồi tôi… quên bẵng mất.
   Bây giờ.mời hiểu ra rằng : bài thơ này của Lecmontop vốn đã có nhiều bản dịch tiếng Việt. nhưng Chí Nhân vẫn bảo mình dịch ,đó là vì muốn thằng bạn thấm cái ý tứ sâu xa trong đấy để cùng chia sẻ với nhau cái cảm nhận 'oái ăm' thầm kín của người đàn ông khi ở tuổi bắt đầu bước sang già này.
   Với tôi,Chí Nhân-là một trong những người bạn mà mỗi khi thương nhớ lại văng vẳng 2 câu thơ của Nguyễn Đình Thi :
“ Người ra đi,đầu không ngoảnh lại,
  Sau lưng thềm nắng là rơi đầy.”.

Vâng ,nhớ thương như những chiếc là rơi xuống thềm nắng,rơi mãi,rơi mãi…da diết khôn nguôi.


P.S : Gần đây đọc được truyện ngắn " Dâm thần " trong tập truyện " gót THỊ MẦU đầu CHÂU LONG " của Trường Chiến ( NXB TRẺ,03/2014 ), có một chi tiết tuyệt kỹ của nhân vật chính giống hệt như chi tiết 'chốt' làm nên bài thơ " Ghềnh đá" của M.Lecmontop sáng tác từ năm 1841- cách đây gần 173 năm. Sự trùng hợp ngẫu nhiên này thật thú vị.,thêm thôi thúc tôi dịch bài thơ . Hy vọng ở trên cao ấy,Chi Nhân đọc bản dịch và mỉm cười.

 .
Утёс
Ночевала тучка золотая
На груди утёса-великана;
Утром в путь она умчалась рано, ,
По лазури весело играя;
Но остался влажный след в морщине
Старого утеса. Одиноко
Он стоит, задумался глубоко
И тихонько плачет он в пустыне
M.Лермонтов. 1841

Ghềnh đá
Nhẹ êm mây vàng qua đêm
Trên ngực tảng- đá khổng lồ;
Sớm tinh mơ đã vội bay đi,
Lên trời xanh lơ đùa vui nhởn nhơ;
Nhưng vẫn còn vương chút ẩm
nơi vết nhăn Ghềnh đá .Cô đơn,
Đá già chôn chân nghĩ suy dữ dội,
Và khóc thầm trong hoang vắng mênh mông.

Tuấn Linh dịch 10/10/2014

5 nhận xét:

TrunDC nói...

Tưởng nhớ về Chí Nhân với động tác minh họa bài hát về tình yêu ngừi lính cực kỳ biểu cảm. Chí Nhân tài hoa chân tình nên để lại cho đời nhiều thương tiếc. Cảm ơn Tuali dịch bài thơ Ghềnh đá .

Hoang Giang nói...

TuanLinh viết lại từ GHỀNH trêntựa đề bài dịch nhé ( không phải là GHÊNG ) !

Tualinh nói...

Cám ơn Hoàng Giang.

Nặc danh nói...

Ok

Thu Trang nói...

Bác cần có thêm ảnh thì bài viết mới được miêu tả hết được điều muốn nói ạ ! Thank Post !
Key :Hãy truy cập vào trang thecao.net để nap tien dien thoaionline bạn

nhé trong trang các bạn còn có thể nap the zing chơi game thỏa

thích.Các thông tin về các chương trình khuyen mai vinaphone

sẽ được cập nhật liên tục nhé !