Thứ Năm, 9 tháng 7, 2009
Bài hát mở đầu lễ hội 40 năm K4
Thứ Hai, 6 tháng 7, 2009
Đỉnh điểm của 40 năm K4!
Hãy thưởng thức và bình chọn đôi đẹp nhất (Không tính cặp Quốc Thái vì với hắn, đây là thể dục chứ không phải nghệ thuật!)
Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2009
Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2009
Zen - Nơi gặp gỡ của Bạn Trỗi ở Miền Trung
Trong thời gian ở DN, tôi tới Zen ba lần và lần nào cũng gặp thêm bạn K3,k4. Sáng thứ 7 (27/6) đến cùng DMD và gặp thêm Hoài Thuận và Cường Vui. Chiều chủ nhật (28/7) gặp anh em nhà Hà Chí và Tiến nhái. Sáng thứ 2, ra Zen viết và post bài đầu tiên kể về Đà Nẵng thì gặp Quốc Tấn, tiện thể được hắn chở ra tận sân bay.
Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2009
Video Clip về Zen
Thứ Năm, 2 tháng 7, 2009
Nhị vị Thiền sư cafe Zen
H1: Bên phải là "sư phó - Hải trắng tiên sinh" và "sư trưởng" (chụp từ ngoài hướng vào nhà).H2: "sư trưởng" ngồi bên trái, bên phải là 2 "thiền khách" (chụp từ trong hướng ra cổng). Các chi tiết "mây-gió-trăng-hoa-tuyết-núi-sông" trong hình chỉ là kĩ xảo "xài" ánh sáng khi chụp hình thôi, chứ nỏ phải là trang trí của cafe Zen mô.
Thứ Hai, 29 tháng 6, 2009
Miền Trung - Đà Nẵng.
Chấp hành nghị quyết CB, tôi lên đường ra Đà Nẵng đúng chiều 26/06. Khi đến nơi mới biết rằng hai chiến hữu bám càng xe Đ Nhân cuối cùng bị bỏ lại vì Đ Nhân có việc gí đó phải ra HN gấp. May ra còn Đ Hiền có thể sẽ bay ra, thế rồi vào giờ này, khi tôi ngồi ở Cafe Zen để viết những dòng này thì vẫn chưa hề gặp hắn ở Đà Nẽng. Điều an ủi ( cho tinh thần trách nhiệm DV đối với nghị quyết) là Dũng cố đạo. Mặc dù diện ăn theo tour của con ra Miền Trung nhưng đúng giờ G của K4 Dũng cố vẫn có mặt nghiêm chỉnh cùng Chi bộ Phi Hùng đại diện K3 chúc mừng AE K4 (và nhận quà lưu niệm nữa).
Zen Coffee Wifi
Sự kiện 40 năm tốt nghiệp và nhập ngũ của K4 bắt đầu vào chiều 27/6 nên sáng sớm tôi cùng nghệ sỹ iêu tí DMD đến quán cafe Zen ăn sáng và uống cà phê. Zen Coffee Wifi đã được giới thiệu trên Uttroi. Tuy nhiên khi đến đây, bị ấn tượng bởi kiến trúc mạnh mẽ và trang trí hài hòa hiện đại của quán, tôi muốn chia sẻ với các bạn những cảm nhận của mình về địa điểm thư dãn tuyệt vời ở Miền Trung này.Nếu có dịp qua Đà Nẵng, là Bạn Trỗi nhất định bạn nên ghé qua Zen, nhâm nhi cà phê, thưởng thức gió biển trong tiếng nhạc nhẹ nhàng. Bạn có thể mở laptop và vi vu trên Net, lướt sóng các trang bán trời...với từng giọt đắng tí tách bên cạnh. Tọa lạc trên đường Phạm văn Đồng, cách bờ biển hơn 100m Zen Coffee Wifi thuộc khu qui hoạch biệt thư Mỹ Khê. Chưa có nhiều biệt thự được xây, nhưng sau 2 năm nơi này chắc sẽ rất đẹp. Quán là một tổ hợp gồm ba không gian: sảnh, nơi có thể tiếp bạn làm ăn, trang trọng lịch thiệp. Cafe tầng hầm bài trí ấm cúng, mát mẻ với thác nước nhân tạo đổ từ trên Cafe sảnh, là nơi thích hợp cho giới trẻ và bạn bè thưởng thức đồ uống và chít chat, blog bloet. Với mọi đối tượng muốn thư giãn trong không gian thoáng đãng, xanh tươi đã có Cafe sân vườn như một khoảng không gian nối liền Cafe sảnh và tầng hẩm. Bạn có thể nhâm nhi dưới tán khế ngọt, nghe chim cu gù và ngắm những nhánh lộc vừng đung đưa theo gió. Tuy không phải thật hoành tráng về qui mô nhưng Zen là một tổ hợp cafe cho những đối tượng thực sự muốn có chỗ thư giãn, riêng tư hay gặp gỡ bạn bè. Đó là chưa kể tới phòng VIP, nơi gia đình, bạn bè thân thiết có khoảng riêng tâm sự, ca hát cùng nhau.
Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2009
KHOA3 TIỄN THẦY PHÚ
Thứ hai xin thông bao với các bạn khóa 3 năm nay tổ chức gặp gỡ vào ngày 2/8 (chủ nhật đầu tiên của tháng 8),địa điểm là hội trường binh đoàn 11đầu khu Nam Đòng (Bùi Vinh chủ trì ) các bạn lưu ý
khỏi nhầm địa điểm
CHUC KHOA 4 THÀNH CÔNG
thánh cong tốt đẹp
BLL KHÓA3 BLOG K3
Thứ Hai, 1 tháng 6, 2009
Lần đầu tiên vô Sài Gòn
Lên máy bay thấy toàn lính mang ba lô, cả vũ khí tùm lum hết. Chỉ có tôi tay xách cái va ly và một anh nữa khoảng 30 tuối là bận thường phục. Ảnh chỉ xách theo một cái giỏ nhựa nhỏ. Thấy tôi, ảnh xáp lại ngồi gần và làm quen : Đi Sài Gòn lần đầu hả? – Dạ - Thăm gia đình? – Dạ …Trong suốt chuyến bay ảnh nói chuyện đủ thứ. Hầu hết là những chuyện tôi đã từng nghe khi ở Hà Nội. Nào là vô Sài Gòn phải coi chừng, tụi ngụy vẫn còn đó. Nào là ở trong đó trộm cướp kinh khủng. Nào là chuyện có người bị tụi cướp giật đồng hồ không được liền chặt cả cái tay mang đi ! … Toàn những chuyện khủng khiếp. Mặc dù trong thâm tâm tôi đã xác định : Cướp giật cỡ nào thì không biết, người ta sống được thì mình cũng sống được, nhưng nghe riết cũng thấy nhờn nhợn….
Xuống máy bay, may mà có ảnh, nếu không tôi đã theo đám lính đi sâu vô Tân Sơn Nhất rồi. Ảnh kêu : Đi đây! Ra cổng đi đường này. Rồi đi một đoạn, ảnh vẫy một cái Pick-up chạy ngang đi nhờ ra cổng Phi Long, chớ để tôi lết cái va ly thì chắc đến “Tết Công –gô” mới tới.
Vừa ra tới cổng, ảnh ngoắc ngay một cái xích lô máy (thứ mà lần đầu tiên trông thấy trong đời – xe gì mà có cái “bàn thớt” chĩa ra cho khách ngồi lên chạy ào ào cứ như muốn đút mình vô gầm xe tải đằng trước vậy!), 2 anh em lên ngồi chung. Ảnh hỏi tôi về đâu rồi nói : Ừ anh ở gần hơn, nhưng giờ về nhà em trước rồi vòng lại anh sau. Ảnh quay lại nói địa chỉ cho ông xích lô xong ghé tai tôi nói nhỏ : Em mới vào, không biết chứ, phải cảnh giác. Vừa nói ảnh vừa hé miệng cái túi để trên đùi cho tôi xem thấp thoáng một khẩu K59 bên trong. Nghe cũng thấy run, nhưng tôi tin tưởng vào bộ dạng của mình với cái quần zin loe, áo bụi, đi sa-bô trông không khác dân Sài Gòn là mấy.
Xe chạy dọc đường Trương Minh Ký (Lê Văn Sĩ bây giờ). Tôi giương mắt quan sát 2 bên đường
náo nhiệt và chen chúc (so với Hà Nội bấy giờ thì đúng là quá mức tưởng tượng, chớ với ngày nay thì thật chẳng thấm vào đâu). Rất, rất nhiếu thứ đập vào mắt một thằng lần đầu tiên vô Sài Gòn. Nhà cửa san sát, cái nào cũng là cửa hàng, ko bán thứ này cũng bán thứ khác, xôm tụ như Hàng Ngang, Hàng Đào ở HN vậy. Biển hiệu, quảng cáo xanh đỏ y như trong mấy phim của tụi Tư bản. Xe gắn máy (Honda, PC …) chạy ngợp đường (theo con mắt lúc đó) chẳng thua gì xe đạp ở HN. Thanh niên ăn bận quần loe, áo bó rất mốt chớ không có áo bà ba khăn rằn như vẫn tưởng tượng về miền
Chắc nhìn “tướng” tôi có vẻ bình thản quan sát đường phố một cách tự tin, nên ông anh kia cũng thấy an tâm. Xe chạy một lúc, bỗng ảnh kêu : Đây, nhà tôi đây rồi! Thôi … anh xuống … – Vừa nói, ảnh vừa nhìn tôi dò xét. Nhưng tôi vẫn mải mê với những ấn tượng mới nên cũng hờ hững : Dạ … Cám ơn anh! Ảnh xuống xe chỗ “nhà” ảnh mà sau này tôi mới biết đó là trụ sở làm việc của luật sư Nguyễn Hữu Thọ ở Trương Minh Giảng, nay là Trần Quốc Thảo (chắc ảnh trong đội bảo vệ của Luật sư).
Chạy thêm một đoạn nữa, ông già xích lô nói : Đường Hồng Thập Tự đây, quẹo bên nào cậu? - Ờ … không biết nữa! - Ủa, cậu mới vô Sài Gòn lần đầu? – Dạ. - Vậy mà tôi nghĩ ông hồi nãy mới là lần đầu! – Ơ …
Rồi thì cũng tới nhà, gặp gia đình, bạn bè một cách an toàn, chẳng có nguy hiểm nào mà phải cần tới K59 cả! Sài Gòn là như vậy.





