Hoạ thơ Hoàng Giang
Đúng là Ông _ Đúng là Tôi,
Có ai không muốn " no xôi chán chè."
Mặc người nói, mặc người chê,
Đến già ta chẳng " chán chè, no xôi."
Đấy là Ông _ Đấy là Tôi,
Đoạn trường ngẫm cái Nghiệp Đời thêm đau.
Gio' sương nhuộm trắng mái đầu,
Tri âm, tri kỷ, còn đâu mấy người.
Thế là Ông _ Thế là Tôi,
Run run ly rượu kề môi ngậm ngùi...
Mới hay muôn sự tại trời,
Vậy mà Ông _ Vậy mà Tôi " Vưỡn" cười.
Họa thơ, múa bút chút thôi,
Cũng là Ông _ Để mà tôi có " nhời".
Có ai không muốn " no xôi chán chè."
Mặc người nói, mặc người chê,
Đến già ta chẳng " chán chè, no xôi."
Đấy là Ông _ Đấy là Tôi,
Đoạn trường ngẫm cái Nghiệp Đời thêm đau.
Gio' sương nhuộm trắng mái đầu,
Tri âm, tri kỷ, còn đâu mấy người.
Thế là Ông _ Thế là Tôi,
Run run ly rượu kề môi ngậm ngùi...
Mới hay muôn sự tại trời,
Vậy mà Ông _ Vậy mà Tôi " Vưỡn" cười.
Họa thơ, múa bút chút thôi,
Cũng là Ông _ Để mà tôi có " nhời".
09/2011
Hồ Như Nguyện
Họa thơ Hoàng Giang
Thế là nó, thế là tôi.
Đến già vẫn cứ no xôi chán chè
Mặc đời, cười nói phe phe
Vung tay, nhấc đít, mấy be rượu đầy.
Dẫu rằng còn lắm rủi may
Rượu vào là hết, ai hay sự đời.
Ta đây, chí lớn ngất trời
Đắng cay thì "vưỡn", ngọt bùi.. càng chơi.
Thế là ...em, thế là... Tôi!
Sống thì có lúc NO XÔI CHÁN CHÈ
Mặc đời, cười nói phe phe phe, phe phe phe.
Thế là nó, thế là tôi.
Đến già vẫn cứ no xôi chán chè
Mặc đời, cười nói phe phe
Vung tay, nhấc đít, mấy be rượu đầy.
Dẫu rằng còn lắm rủi may
Rượu vào là hết, ai hay sự đời.
Ta đây, chí lớn ngất trời
Đắng cay thì "vưỡn", ngọt bùi.. càng chơi.
Thế là ...em, thế là... Tôi!
Sống thì có lúc NO XÔI CHÁN CHÈ
Mặc đời, cười nói phe phe phe, phe phe phe.
Bảy Tàng
( Nguồn comment 21:03 Ngày 05 tháng 9 năm 2011 )