Hiển thị các bài đăng có nhãn BanTroi k4. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn BanTroi k4. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 21 tháng 8, 2012

ĐÁM CƯỚI ĐẦU TIÊN

                       
Đám cưới nhà binh, xe bò…chết máy

Buổi sáng sớm là dành cho thể dục. Đời bộ đội thì sáng sớm nào chả như sáng sớm nào. Tập xong, hình như chưa đã, tôi cùng anh bạn trong lớp lại tập chạy ra… Thị xã Vĩnh Yên. Cự li từ Trường Đại học Quân sự (ĐHQS) ra thị xã chừng hai cây số. Khoảng cách thế là vừa phải cho một buổi tập chạy “tranh thủ ngoài lề”.
Chạy, chỉ là cái cớ. Còn mục đích chủ yếu ra đó là để…chén. Sáng sớm mà đem mấy quả chuối ra “mồi chài” cái bao tử là dễ đánh lừa được nó lắm. Chuối mềm, vị ngọt dịu, hương thơm nhè nhẹ, vỏ chuối màu trứng cuốc. Dạ dày đang rỗng tuếch, rỗng toác là “nó” lao vào nghiền ngấu, cắn xé ngay.
Và còn một lý do mang tính nhân văn nữa, là ra đó – ra phố, ra phường, mình được nhìn xe cộ đan qua, đan lại. Được ngắm nghía mọi tầng lớp xã hội trước một ngày mới.
Các em, từ mẫu giáo đến bậc tiểu học, trung học, mặc áo mới, mang cặp, mang sách vở tung tăng nhảy chân sáo đến trường. Không khí đời thường đó, có lẽ cũng lâu lắm rồi bọn mình đâu có được chiêm ngưỡng theo đúng nghĩa của nó. Bộ đội mà, thiệt thòi hả? Cũng không phải! Đó cũng là phép đánh đổi thôi. Để có được khung cảnh yên bình, sức sống ngập òa ra tất cả mọi ngóc ngách của phố phường, trong những buổi sáng sớm như thế này, thì đổi gì, bọn mình cũng sẵn sàng đổi được hết, có phải không các bạn lính của tôi. Mình thiệt thòi bao nhiêu thì thiên hạ được thanh bình bấy nhiêu. Có thổi phồng, có bốc quá không nhỉ?
- Hôm nay, mỗi đứa ăn hai quả thôi nhé. Anh bạn đồng hành dặn dò.
- Sao thế? Sao không ăn bốn quả như mọi hôm?
- Thôi, ăn đi! Trên đường về tao giải thích. Lề mề, khéo muộn giờ học thì bỏ mẹ.
Thế là một quả đút túi quần, vừa chạy, vừa bóc vỏ, vừa nhai quả còn lại.
- Hôm nay, oa mình (khoa mình) có đám ưới (đám cưới) – Vì vừa ăn, vừa chạy, vừa nói nên âm thanh của anh bạn không còn tròn vành, rõ chữ được.
- Ưới ai, ai ưới?
1
 
- Thằng Văn Sỹ, khóa mày ấy. Ăn ít thôi, để bụng, tối còn dự đám cưới. Tối nay, mày đi không?
- I quá i chứ (đi quá đi chứ)… Nuốt nốt miếng cuối cùng của quả chuối thứ hai, tôi khẳng định : Nó khác khoa, có khi không mời mình, nhưng trách nhiệm của Bọ là phải đi. Mày cũng phải đi đấy. Nhe …é/ Tôi nói với theo.
Trao đổi xong những việc cần làm trong ngày thì hai đứa cũng về tới đơn vị. Lại lao vào những việc khác theo lịch trình mà các học viên phải tuân thủ nghiêm ngặt.
Ông này (chú rể) đáng lý là bạn đồng môn, là học cùng khóa ở đại học. Nhưng mình do cái số vô duyên, nên (vô tình) bị đánh tụt hạng. Học sau anh ta một khóa. Vậy theo tôn ti mà gọi, mình phải gọi bọn họ là bậc đàn anh, bậc tiền bối. Hơn nhau nửa chữ đã là thầy, đằng này, ra đời (tốt nghiệp) sau các anh 12 tháng thì càng phải…kính cẩn nghiêng mình. Các anh chuẩn bị có vợ thì mình càng phải có trách nhiệm, nghĩa vụ tham dự một cách hoàn toàn tự giác. Nôm na là anh em Trỗi ta có việc lớn gì, thì Đại gia đình Trỗi đều phải có bổn phận… Nhé! (Trường Văn hóa Quân đội, còn gọi là Trường Thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi, 1965 – 1970, có 8 khóa học. Những nhân vật trong cầu chuyện này đều là những học sinh của Trường).
Buổi trưa, cơm nước xong, tôi lại xởi lởi hỏi anh bạn chạy cùng hồi sáng: Thế là mình sắp được dự đám cưới nhà binh phải không mày?
- Tất nhiên!
- Phải có súng nổ chứ nhỉ? Tao là khoái “món” này lắm.
- Không được phép à, cha nội.
- Thế thì phải có đội quân danh dự chứ? Thế mới oai, nghe chưa?
- Cũng không. Đắn đo một lúc, hắn tiếp : À, mà có lẽ có. Hàng quân danh dự thì đâu có xa xỉ gì mà không làm được. Chắc có.
Tôi cười : Tao tưởng không có gì thì chán chết, thì xe bò sẽ… chết máy.
- Xưa rồi, thời nay ai đưa rước cô dâu bằng xe bò để đến nỗi phải…chết máy. Mày nghe mấy bài hát tào lao ấy chứ gì.


Thứ Hai, 6 tháng 7, 2009

Đỉnh điểm của 40 năm K4!

Bên "Bạn Trỗi "đã có tới 5 bài "Dư âm cuộc gặp" của K4 và các bạn tại Đà Nẵng. Tôi muốn góp 1 "dư âm" - có lẽ là đỉnh điểm của phần Hội của sự kiện 40 năm K4. Bản thân việc tổ chức giao lưu tại Miền Trung của K4 đã là một ý tưởng độc đáo. Bạn sẽ còn thấy độc đáo hơn khi coi clip dưới đây:



Hãy thưởng thức và bình chọn đôi đẹp nhất (Không tính cặp Quốc Thái vì với hắn, đây là thể dục chứ không phải nghệ thuật!)