Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tualinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Tualinh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 20 tháng 7, 2012

Họa cảm


Ảnh : nguồn Internet, HT K9 giới thiệu )

BỨC TRANH

Mưa
Rắc sợi bạc
giăng giăng ngoài ô cửa,
im lặng ,
Rừng bạch dương,
tối sẫm màn đêm.

Những phím đàn
im lìm vào giấc ngủ,
nho nhỏ chùm hoa hòa thảo
ủ rũ rúc vào nhau,
Lịm tắt tiếng ngân nốt nhạc cuối cùng.

Quầng sáng mờ ảo,
Dư âm
Bản “Sonata Ánh Trăng” *
ngập ngừng lật trang sách nhỏ, …

Chênh vênh những dòng thơ,

Như …
còn dang dở
    một mái tóc đen
        lượn sóng mượt mà,

Như …
 vừa khép lại
     một đôi mắt nhung huyền,
         buồn sâu thăm thẳm..

Như …
có một CON NGƯỜI
   Vội đi…
     Bỏ quên đâu…
         Một tẩu thuốc ngậm môi

Đêm sâu,
mơ màng …
dịu dàng hơi thở nhẹ.
Thu đến…
      Thu đi…?

Trong khuya vắng
Vần thơ ai **
Đọng lại ,
Chỉ nơi đây,
mãi mãi…
một khoảnh khắc này.



Ảnh : nguồn Internet )

Tuấn Linh 08/2011
________________________________________________
* * Сергей Есенин, nhà thơ Nga (3-10-1895/28-12-1925)
* Mondscheinsonate (1801,Moonlight sonate,Sonata Ánh trăng) Ludwig van Beethoven

Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2011

Tiễn đưa Phạm Nguyễn


Lửa thiêng

Ngọn lửa hỡi,
  chớ vội bùng lên dữ dội.
 Chậm lại chút thôi
     Để bạn ta châm điếu thuốc cuối cùng,
 Ly rượu dở dang, một đời bạn chưa uống hết,
                  Nhỏ giọt lệ xót thương,
                                   Xin bạn ,
                                           cạn hết lần này.

  Con tuấn mã hý vang thảm thiết,
   Vó ngựa chồn chân,dừng trước bến biệt ly.
   Thì xin bạn, hãy đừng thêm một lần tư lự,
   Gian nan này ,ta trả lại về
                              nơi cũ,chốn hồng hoang.

Lửa thiêng  
Hãy cháy sáng lên,
      sáng chói lên,hơn như là có thể.
Nhanh đưa bạn ta sang sông,
                                 về cõi hư vô.
Ở nơi ấy,sẽ không còn đau đớn,   
     Tĩnh lặng mặt hồ,trong vắt hình hài.
      Và tinh khôi,và thơ ngây
                      Thấp thoáng lại về trong ánh mắt,
      Như lúc được mẹ sinh ra trên cõi  trần ai. 

Rồi sẽ tới ngày,
        Trên trời xanh lộng gió
               Vọng tiếng acmonica
                       “Hát mãi khúc quân hành”
Ấy là lúc,đồng thanh chúng tôi cùng cất tiếng :
     “Chào anh,Phạm Nguyễn,chào anh!”


Tuấn Linh.09/07/2011