Hiển thị các bài đăng có nhãn Cha mẹ chúng ta. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cha mẹ chúng ta. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 10 tháng 4, 2014

Đấng Sinh Thành

 Sắp tới Kỷ niệm 60 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ,tôi rất xúc động khi đọc được bài này trên GM FB. Xin đưa lại ở đây và chia sẻ với Thành Công-Người Bạn K3 !

Hình ảnh: Tưởng nhớ Tổng Biên tập đầu tiên !

GM FB  – Một bài viết của GM và NVM chưa thể nói nhiều về cuộc đời đầy thăng trầm và cống hiến của ông nhưng cũng xin được như một nén nhang thơm tưởng nhớ một con người tài năng, đức độ, một nhân cách lớn của cách mạng nước nhà. 

Ông là nhà cách mạng Lê Liêm (sinh năm 1922 - [1985]), từng là Ủy viên Dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, đã giữ các chức vụ: Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam thời kỳ mới thành lập, Thứ trưởng Bộ Văn hóa, Chủ nhiệm Văn phòng Văn giáo Phủ Thủ tướng, Thứ trưởng Bộ Giáo dục Việt Nam Dân chủ Cộng hòa… Đặc biệt ông là Chủ nhiệm Chính trị ba mặt trận, Biên giới 1950, Tây Bắc 1952-1953 và Điện Biên Phủ 1954. Tại khu căn cứ Mường Phăng, bên cạnh hầm chỉ huy của Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp, Tham mưu trưởng Hoàng Văn Thái, vẫn còn đó căn hầm của ông, Chủ nhiệm Chính trị Lê Liêm. Ông là Chủ nhiệm Cục chính trị (sau này là Tổng cục Chính trị) thứ hai của Quân đội nhân dân Việt Nam, sau Tướng Văn Tiến Dũng và trước Tướng Nguyễn Chí Thanh. Đồng thời cũng là Tổng biên tập đầu tiên của báo Quân đội nhân dân, người trực tiếp chỉ đạo và tham gia viết bài cùng 5 phóng viên, họa sĩ khác, làm nên kỳ tích có một không hai tại chiến dịch Điện Biên Phủ, xuất bản 33 số báo ngay tại mặt trận. Một người lính, một chủ nhiệm chính trị, một nhà quản lý, nhà cách mạng hay là một ông già về nghỉ hưu, ở ông đều toát lên một tư chất yêu đời, yêu người, lạc quan và rất đỗi chân thành. 

Cuộc đời Chủ nhiệm Chính trị Lê Liêm trải qua nhiều cương vị, không ít biến cố, thăng trầm nhưng chỉ muốn nói về ông với tư cách một người ông, người chồng, người cha trong gia đình. Căn phòng mình đến thăm là nơi ông sống và làm việc từ 1954, vẫn gian nhà cũ đã xuống cấp được chia nhỏ cho 4 anh chị em trong gia đình chung sống đã 60 năm qua. Dù đã từng ở nhiều vị trí lãnh đạo cấp cao nhưng đồ dùng sinh hoạt trong phòng ông vẫn nguyên chỉ có một chiếc tủ gỗ và cái giường tiêu chuẩn của thủ trưởng Tổng cục Chính trị đã đi qua hơn nửa thế kỷ. Lần đầu tiên mình chứng kiến con dâu khóc khi kể về bố chồng, chị Cao Thị Oanh (vợ anh Hồng Anh) đã sụt sùi khi nhắc đến ông dù chỉ về làm dâu được 3 năm thì ông mất. Chị nói, chẳng có ai tuyệt vời như bố chồng chị, từng là lãnh đạo cao cấp nhưng chủ động nói với con dâu rằng, con cần phải ngủ, bố thì không ngủ được, con cứ nấu thức ăn từ tối còn sáng để bố dậy nấu cơm cho cả nhà. Ông xung phong trông cháu, đạp xe đi đón cháu, giặt tã lót cho cháu, gánh nước cho cả nhà dùng… Rồi ngay cả khi tai biến nằm bất động, ông vẫn nhờ người viết thư từ bệnh viện dặn trông nom cháu cẩn thận… Bài học lớn ông dạy các con mình là tình yêu cách mạng bất biến, dù có lúc bão giông, cam go sinh tử… Đó là một tình yêu đời, yêu người trong sáng, vô điều kiện, là tư cách làm cán bộ tận tâm, liêm khiết và quyết liệt bảo vệ chân lý dù ảnh hưởng tới bản thân… Và đặc biệt là một lối sống hết lòng, giản dị và không có khoảng cách với tất cả mọi người xung quanh.

Có lẽ vì có một người ông, người cha như thế, mà đến tận bây giờ mấy anh chị em, các con cháu nhiều thế hệ của gia đình ông vẫn sum vầy, hạnh phúc trong căn nhà tiêu chuẩn 60 năm trước. Căn phòng của hai ông bà lúc còn sống vẫn được để nguyên làm nơi tụ họp, gặp gỡ, sẻ chia mọi câu chuyện trong gia đình. Và cũng là nơi nhiều cán bộ, chiến sĩ cựu chiến binh của chiến dịch lịch sử 60 năm trước tìm đến, họ nhìn ảnh và khóc để nhớ ông, Chủ nhiệm chính trị của mặt trận Điện Biên Phủ
Tưởng nhớ Tổng Biên tập đầu tiên !

GM FB – Một bài viết của GM và NVM chưa thể nói nhiều về cuộc đời đầy thăng trầm và cống hiến của ông nhưng cũng xin được như một nén nhang thơm tưởng nhớ một con người tài năng, đức độ, một nhân cách lớn của cách mạng nước nhà.

Ông là nhà cách mạng Lê Liêm (sinh năm 1922 - [1985]), từng là Ủy viên Dự khuyết Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, đã giữ các chức vụ: Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội Nhân dân Việt Nam thời kỳ mới thành lập, Thứ trưởng Bộ Văn hóa, Chủ nhiệm Văn phòng Văn giáo Phủ Thủ tướng, Thứ trưởng Bộ Giáo dục Việt Nam Dân chủ Cộng hòa… Đặc biệt ông là Chủ nhiệm Chính trị ba mặt trận, Biên giới 1950, Tây Bắc 1952-1953 và Điện Biên Phủ 1954. Tại khu căn cứ Mường Phăng, bên cạnh hầm chỉ huy của Tổng Tư lệnh Võ Nguyên Giáp, Tham mưu trưởng Hoàng Văn Thái, vẫn còn đó căn hầm của ông, Chủ nhiệm Chính trị Lê Liêm. Ông là Chủ nhiệm Cục chính trị (sau này là Tổng cục Chính trị) thứ hai của Quân đội nhân dân Việt Nam, sau Tướng Văn Tiến Dũng và trước Tướng Nguyễn Chí Thanh. Đồng thời cũng là Tổng biên tập đầu tiên của báo Quân đội nhân dân, người trực tiếp chỉ đạo và tham gia viết bài cùng 5 phóng viên, họa sĩ khác, làm nên kỳ tích có một không hai tại chiến dịch Điện Biên Phủ, xuất bản 33 số báo ngay tại mặt trận. Một người lính, một chủ nhiệm chính trị, một nhà quản lý, nhà cách mạng hay là một ông già về nghỉ hưu, ở ông đều toát lên một tư chất yêu đời, yêu người, lạc quan và rất đỗi chân thành.

Cuộc đời Chủ nhiệm Chính trị Lê Liêm trải qua nhiều cương vị, không ít biến cố, thăng trầm nhưng chỉ muốn nói về ông với tư cách một người ông, người chồng, người cha trong gia đình. Căn phòng mình đến thăm là nơi ông sống và làm việc từ 1954, vẫn gian nhà cũ đã xuống cấp được chia nhỏ cho 4 anh chị em trong gia đình chung sống đã 60 năm qua. Dù đã từng ở nhiều vị trí lãnh đạo cấp cao nhưng đồ dùng sinh hoạt trong phòng ông vẫn nguyên chỉ có một chiếc tủ gỗ và cái giường tiêu chuẩn của thủ trưởng Tổng cục Chính trị đã đi qua hơn nửa thế kỷ. Lần đầu tiên mình chứng kiến con dâu khóc khi kể về bố chồng, chị Cao Thị Oanh (vợ anh Hồng Anh) đã sụt sùi khi nhắc đến ông dù chỉ về làm dâu được 3 năm thì ông mất. Chị nói, chẳng có ai tuyệt vời như bố chồng chị, từng là lãnh đạo cao cấp nhưng chủ động nói với con dâu rằng, con cần phải ngủ, bố thì không ngủ được, con cứ nấu thức ăn từ tối còn sáng để bố dậy nấu cơm cho cả nhà. Ông xung phong trông cháu, đạp xe đi đón cháu, giặt tã lót cho cháu, gánh nước cho cả nhà dùng… Rồi ngay cả khi tai biến nằm bất động, ông vẫn nhờ người viết thư từ bệnh viện dặn trông nom cháu cẩn thận… Bài học lớn ông dạy các con mình là tình yêu cách mạng bất biến, dù có lúc bão giông, cam go sinh tử… Đó là một tình yêu đời, yêu người trong sáng, vô điều kiện, là tư cách làm cán bộ tận tâm, liêm khiết và quyết liệt bảo vệ chân lý dù ảnh hưởng tới bản thân… Và đặc biệt là một lối sống hết lòng, giản dị và không có khoảng cách với tất cả mọi người xung quanh.

Có lẽ vì có một người ông, người cha như thế, mà đến tận bây giờ mấy anh chị em, các con cháu nhiều thế hệ của gia đình ông vẫn sum vầy, hạnh phúc trong căn nhà tiêu chuẩn 60 năm trước. Căn phòng của hai ông bà lúc còn sống vẫn được để nguyên làm nơi tụ họp, gặp gỡ, sẻ chia mọi câu chuyện trong gia đình. Và cũng là nơi nhiều cán bộ, chiến sĩ cựu chiến binh của chiến dịch lịch sử 60 năm trước tìm đến, họ nhìn ảnh và khóc để nhớ ông, Chủ nhiệm chính trị của mặt trận Điện Biên Phủ
 — với Diệu Hiền và 14 người khác.

Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

Đại Tướng chọn Vũng Chùa từ 7 năm trước


Thứ ba, 8/10/2013 18:03 GMT+7
Facebook
Twitter
Hot!

Tướng Giáp chọn Vũng Chùa từ 7 năm trước

'Ông có bút tích về việc này', bà Võ Hạnh Phúc, con gái Đại tướng, nói.

Theo bà Võ Hạnh Phúc, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã có ý định tìm kiếm một số nơi để ông an nghỉ khi qua đời. Ban đầu, ông có ý định về căn cứ địa Việt Bắc (ở Thái Nguyên) hoặc ở đâu đó vùng Sơn Tây cho gần Bác Hồ. Tuy nhiên, cuối những năm 1990, sau nhiều lần về thăm quê hương Quảng Bình, ông nghĩ mình sẽ về với quê hương. Khi đó, gia đình cũng đã đi xem xét nhiều nơi trong tỉnh nhưng cuối cùng ông chọn vùng Vũng Chùa - Đảo Yến thuộc huyện Quảng Trạch.
Khi ông mất, trả lời Ban Chấp hành Trung ương Đảng, Bộ Chính trị về vấn đề tổ chức tang lễ, đại diện gia đình bày tỏ rằng, suốt đời Đại tướng không có yêu cầu gì và đây là yêu cầu duy nhất. "Ông muốn về với miền Trung, miền đất nghèo khó nhưng giàu truyền thống anh hùng. Quyết định về Vũng Chùa - Đảo Yến có từ năm 2006. Ông có bút tích để lại về việc này", bà Võ Hạnh Phúc chia sẻ
Cũng theo bà Phúc, mong muốn của ông là được về Quảng Bình nhưng không nhất thiết là ở quê, làng An Xá (nơi ông sinh ra). Nơi an nghỉ của ông nằm ở khu vực đất liền, chứ không phải ngoài đảo, để người dân thuận tiện đến thăm viếng.
Bà Võ Hạnh Phúc xúc động trước tình cảm người dân dành cho cha mình.
Bà Võ Hạnh Phúc xúc động trước tình cảm người dân dành cho cha mình.


Đại Tướng Võ Nguyên Giáp với Bác Hồ


Đại tướng Võ Nguyên Giáp với Hồ Chủ tịch

Trước nhiều thời điểm lịch sử của đất nước, Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng Đại tướng Võ Nguyên Giáp bàn bạc để đưa ra những quyết định trọng đại.

Untitled-1-4005-1380944910.jpg
Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong ngày 2/9/1945. Bức ảnh được chụp ngay sau khi Hồ Chủ tịch đọc bản Tuyên ngôn Độc lập. "Đúng lúc cụ Hồ và ông Giáp đã ngồi vào xe và xe chưa lăn bánh, tôi nhào tới đưa máy vào khoang cửa và nói: Thưa cụ, vừa rồi trên kỳ đài đông quá, con không chụp được ảnh cụ. Xin cụ cho phép con được lấy một hình của cụ. Cụ Hồ khẽ gật đầu. Nhưng lúc ấy, cụ Hồ đang đội mũ. Trời đã về chiều. Cái mũ cát vành rộng lại che mất nhiều ánh sáng. Tôi đánh liều: Thưa cụ, con muốn cụ hạ chiếc mũ xuống ạ. Ông Giáp ngồi bên tủm tỉm cười như hiểu ý tôi. Ông đưa tay lên hạ cái mũ của cụ Hồ đang đội và nhìn tôi, nói: Này thì bỏ mũ xuống", nhiếp ảnh gia Võ An Ninh kể lại trong cuốn "Ở với Người - Ở với Đời".


Suy nghĩ của một doanh nhân


Tướng Giáp và triết lý 'hạnh phúc của người cầm quân'

Đại tướng Võ Nguyên Giáp, người cuối cùng của thế hệ các nhà cách mạng lập quốc đã qua đời, nhưng triết lý về hạnh phúc của người cầm quân mà ông đưa ra sẽ còn tỏa sáng trên mọi lĩnh vực.

Đại tướng đã sang tuổi 103, sự ra đi của ông hẳn thật nhẹ nhàng. Đại tướng sẽ rất vui khi được gặp lại cha mẹ, Cụ Hồ và những người đồng đội cũ. Bởi thế, chúng ta cũng không nên đau buồn nhiều. Có chăng chỉ là một sự tưởng nhớ.
Báo chí nước ngoài giật tít: “One of greastest general of history” (Một trong những vị tướng vĩ đại nhất của lịch sử), cho thấy sự nghiệp của ông đã lừng lẫy năm châu. Cũng chẳng cần chúng ta phải vinh danh xưng tụng.
Nghĩa vụ của chúng ta, những người đang sống, là tìm cách hiểu và học được những gì mà thế hệ của ông, có lẽ là thế hệ những người Việt Nam xuất sắc nhất trong lịch sử, để lại. Để có thể bước tiếp con đường. Để sau này, đến lúc chúng ta gặp lại ông và các đồng đội của ông, cũng không có gì phải hổ thẹn. Là chúng ta đã cố gắng hết sức mình.

Thứ Bảy, 29 tháng 10, 2011

Đấng sinh thành



Ta còn em dãy bia đá
Nhân hình hội tụ.
Rêu phong gìn giữ nét tài hoa.
Ly rượu đầy xin rót cúng cha.
Nghìn lạy cúi đầu thương đất tổ.
Bến nước nào đã neo thuyền ngự?
Đám mây nào in bóng rồng bay?..."

         ( Hà nội phố. Phan Vũ )

“Một con người rất con người”

Thứ Sáu, 28.10.2011 | 15:08 (GMT + 7)

“Một con người rất con người” là đánh giá của Đại tướng Võ Nguyên Giáp đối với Trần Huy Liệu, hai gương mặt từng nổi bật trong một thời kỳ của lịch sử Việt Nam hiện đại và cũng là 2 người gắn bó với giới sử học nước nhà.