Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ dịch. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ dịch. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014

Thu này vắng bạn

  
NHỚ BẠN

   Thế là người bạn tâm giao chí cốt K3 – Chí Nhân đã qua 100 ngày bay vê phía bên kia bầu trời. 
Sinh thời, anh là một con người tài hoa,với trí tuệ sắc sào mà rộng mở,.với tình cảm chân thành mà ân cần ,với bản lĩnh kiên cường mà hài ước trước những nghịch cảnh cuộc đời. 
   Một người có thể gọi là ‘Văn võ toàn tài’ .
   Dẫu chưa một lần tới nước Nga nhưng anh đã sớm yêu tâm hồn Nga.văn học Nga ,và anh đã kỳ công tranh thủ thời gian tự học tiếng Nga để có thể đọc được các tác phẩm của Pautopski trong nguyên bản.
Cách đây mấy năm, trong một lần gặp gỡ anh gợi ý tôi dịch bài thơ “Утёс “ (Ghềnh đá) của M.Лермонтов. Lúc đó chúng tôi đều đã vào tuổi 60.
   Biết bạn vốn rất tinh tế, nên khi đã nói ra như vậy chắc phải có ‘cái gì đây’ đáng ‘đồng tiền bát gạo’- bụng nhủ dạ thế nhưng do bận chuyện này chuyện nọ rồi tôi… quên bẵng mất.
   Bây giờ.mời hiểu ra rằng : bài thơ này của Lecmontop vốn đã có nhiều bản dịch tiếng Việt. nhưng Chí Nhân vẫn bảo mình dịch ,đó là vì muốn thằng bạn thấm cái ý tứ sâu xa trong đấy để cùng chia sẻ với nhau cái cảm nhận 'oái ăm' thầm kín của người đàn ông khi ở tuổi bắt đầu bước sang già này.
   Với tôi,Chí Nhân-là một trong những người bạn mà mỗi khi thương nhớ lại văng vẳng 2 câu thơ của Nguyễn Đình Thi :
“ Người ra đi,đầu không ngoảnh lại,
  Sau lưng thềm nắng là rơi đầy.”.

Vâng ,nhớ thương như những chiếc là rơi xuống thềm nắng,rơi mãi,rơi mãi…da diết khôn nguôi.


P.S : Gần đây đọc được truyện ngắn " Dâm thần " trong tập truyện " gót THỊ MẦU đầu CHÂU LONG " của Trường Chiến ( NXB TRẺ,03/2014 ), có một chi tiết tuyệt kỹ của nhân vật chính giống hệt như chi tiết 'chốt' làm nên bài thơ " Ghềnh đá" của M.Lecmontop sáng tác từ năm 1841- cách đây gần 173 năm. Sự trùng hợp ngẫu nhiên này thật thú vị.,thêm thôi thúc tôi dịch bài thơ . Hy vọng ở trên cao ấy,Chi Nhân đọc bản dịch và mỉm cười.

 .
Утёс
Ночевала тучка золотая
На груди утёса-великана;
Утром в путь она умчалась рано, ,
По лазури весело играя;
Но остался влажный след в морщине
Старого утеса. Одиноко
Он стоит, задумался глубоко
И тихонько плачет он в пустыне
M.Лермонтов. 1841

Ghềnh đá
Nhẹ êm mây vàng qua đêm
Trên ngực tảng- đá khổng lồ;
Sớm tinh mơ đã vội bay đi,
Lên trời xanh lơ đùa vui nhởn nhơ;
Nhưng vẫn còn vương chút ẩm
nơi vết nhăn Ghềnh đá .Cô đơn,
Đá già chôn chân nghĩ suy dữ dội,
Và khóc thầm trong hoang vắng mênh mông.

Tuấn Linh dịch 10/10/2014

Thứ Năm, 13 tháng 3, 2014

Cánh buồm






ПАРУС

Белеет парус одинокой
В тумане моря голубом!..
Что ищет он в стране далекой?
Что кинул он в краю родном?..

Играют волны - ветер свищет,
И мачта гнется и скрыпит...
Увы, - он счастия не ищет
И не от счастия бежит!

Под ним струя светлей лазури,
Над ним луч солнца золотой...
А он, мятежный, просит бури,
Как будто в бурях есть покой!


1832
М. Лермонтов

CÁNH BUỒM

Trắng lên giữa mù xanh biển cả
Một cánh buồm đơn độc lẻ loi!
Đi tìm gì nơi miền xa lạ?
Bỏ lại gì nơi bến quê nhà?

Sóng xô lắc-gió xoáy vặn
Cột buồm uằn cong chống đỡ..
Ô cha,đâu phải vì kiếm tìm hạnh phúc,
Mà cũng đâu phải vì trốn chạy bỏ đi!

Dưới nước luồng bắn tia lấp lánh
Trên trời ánh nắng chiếu chói chang…
Và cánh buồm, nổi loạn,cầu xin bão tố,
Dường như trong bão giông tìm thấy bình an!

Tualinh dịch 11/03/2014


Thứ Tư, 16 tháng 5, 2012

Thư từ Lê Công



ThanhCong Trinh
11:55 (0 phút trước)
tới tôi
 Có một bài thơ của Bulat Okudjava ( 1924-1997)- người Nga, bản dịch Hồng Thanh Quang, ông thấy được thì đăng cho mọi người đọc chơi cho vui.

                   CHÚ LÍNH GIẤY

 Đã từng có một chú lính                        
 Cực kỳ gan dạ đẹp trai                         
Nhưng chú chỉ là đồ chơi                                                                                                                     
Thứ đồ chơi bồi bằng giấy        
           
Chú muốn cải tạo cuộc đời                     
Để ai nấy đều hạnh phuc                       
Nhưng chú lấy đâu ra sức                      
Chú là linh giấy đồ chơi                          

Chú sẵn sàng vì mọi người                                                  
Qua lửa khói và chết chóc
Nhưng các anh toàn trêu chọc
Coi thường chú lính-đồ chơi

Nhưng điều bí mật của mình
Với chú, các anh không nói
Vì chú chỉ là đồ chơi 
Thứ đồ chơi bồi bằng giấy

 Muốn vào lửa ư ?- Xin mời
 Lập tức đùng đùng chú cháy
 Chẳng mang lại lợi ích gì
 Vì chú
       chỉ là lính giấy !!!




THE PAPER SOLDIER Bulat Okudzhava


Thứ Tư, 9 tháng 5, 2012

67 năm Liên xô tiêu diệt phát xít Đức


Последний бой
Mузыка: Михаил Ножкин     Слова: Михаил Ножкин

TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG


Lâu lắm rồi,đã lâu chúng ta không hề ngơi nghỉ,
Dù chỉ một lần với bạn-đơn giản dù chỉ một lần
Một nửa Châu Âu,ta đã bò qua trong lửa đạn.
Và ngày mai, ngày mai,là trận đánh cuối cùng.

Một chút nữa thôi ,chỉ còn chút nữa
Sẽ tới trận cuối cùng- nghiệt ngã nhất với ta
Trở về nhà, về nước Nga ,sao giờ đây tôi muốn thế
Đã lâu rồitôi không được thấy Mẹ tôi.. 
Trở về nhà,về nước Nga ,sao giờ đây tôi muốn thế.

u lắm rồi, con không nhìn thấy Mẹ,Mẹ ơi.

Năm thứ tư , ta sống trong lò luyện thép
Năm thứ tư ,mồ hôi mặn chát
và máu người đã đ thành sông
Mà sao tôi vẫn ước ao về một người con gái,
Mà sao tôi vẫn mong được về ,

                    chạm tay vào đất mẹ-Tổ quốc tôi

Một chút nữa thôi ,chỉ còn chút nữa
Sẽ tới trận cuối cùng- nghiệt ngã nhất với ta
Trở về nhà, về nước Nga ,sao giờ đây tôi muốn thế.
Đã
lâu rồi, tôi không được thấy Mẹ tôi.
Trở về nhà, về nước Nga ,sao giờ đây tôi muốn thế
u lắm rồi, con không nhìn thấy Mẹ,Mẹ ơi.

Lần cuối ,ngày mai,ta xông vào trận cận chiến,
Là lần cuối cùng-có thể ,ta phục vụ Nước Nga
Vì Tổ quốc,ta đâu hề sợ chết
Dẫu rằng lòng mỗi ta
                 vẫn thầm mong còn được sống trở về..

Một chút nữa thôi ,chỉ còn chút nữa,
Sẽ tới trận cuối cùng- nghiệt ngã nhất với ta.
Trở về nhà, về nước Nga ,sao giờ đây tôi muốn thế
Đã
lâu rồi, tôi không được thấy Mẹ tôi.
Trở về nhà, về nước Nga ,sao giờ đây tôi muốn thế,

u lắm rồi, con không nhìn thấy Mẹ,Mẹ ơi. 

Tualinh dịch 09/2010





Мы так давно, мы так давно не отдыхали.
Нам было просто не до отдыха с тобой.
Мы пол-Европы по-пластунски пропахали,
И завтра, завтра, наконец, последний бой.

Еще немного, еще чуть-чуть,
 
Последний бой - он трудный самый.
А я в Россию, домой, хочу,
Я так давно не видел маму.
 

А я в Россию, домой, хочу,
Я так давно не видел маму.
Четвертый год нам нет житья от этих фрицев,
 
Четвертый год соленый пот и кровь рекой,

А мне б в девчоночку в хорошую влюбиться,
А мне б до Родины дотронуться рукой.
Еще немного, еще чуть-чуть,
Последний бой - он трудный самый.

А я в Россию, домой, хочу,
 
Я так давно не видел маму.
А я в Россию, домой, хочу,
Я так давно не видел маму.
 

Последний раз сойдемся завтра в рукопашной, 
Последний раз России сможем послужить,
А за нее и помереть совсем не страшно,
Хоть каждый все-таки надеется дожить.

Еще немного, еще чуть-чуть,
 
Последний бой - он трудный самый.
А я в Россию, домой, хочу,
Я так давно не видел маму.

А я в Россию, домой, хочу,
Я так давно не видел маму.