Hiển thị các bài đăng có nhãn HNN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn HNN. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Hai, 19 tháng 11, 2012
Thứ Ba, 14 tháng 8, 2012
Tuổi thơ chúng ta đã đi qua chiến tranh
SƠ TÁN Ở ĐẠI TỪ (tiếp theo)
Hồ Như Nguyện
( Viết tặng Lê Thanh Sơn K3,Hồ Xuân Nam K3,Lê Thanh Trung
K6,Hồ Phương Bình K7 và các em Lê Thanh Hà,Lê Thanh Hoa)
K6,Hồ Phương Bình K7 và các em Lê Thanh Hà,Lê Thanh Hoa)
Đi rừng lấy củi
Đã thành thông lệ,sau khi điểm tâm lưng bát cơm rang (chạy
qua hàng mỡ)hoặc vài khúc sắn luộc,chúng tôi lại dắt díu nhau
vào rừng. Buổi đầu tiên còn có hai chị em con nhà chủ dẫn
đường, về sau tự mở lối mà đi.Thuở ấy rừng hoang sơ lắm,
dường như chưa có bàn tay con người tàn phá.,chỉ có dân địa
phương vào kiếm củi mà thôi. Chúng tôi phải xếp hàng dọc,
vạch lá cây,lùm cỏ để đi.Mỗi đứa một con dao quắm,mỗi đứa
một khoảnh rừng (tự chọn) với một mục đích chung:Đốn cây!
Nói như vậy thì có nghĩa chúng tôi là lâm tặc (?) Quả không
ngoa,nhất là đối với tôi,bởi lẽ tôi chân yếu,tay mềm nên cứ nhè
cây nào nhỏ ,có thân bằng cổ tay mình là phạt.Luẩn quẩn,loanh
quanh một hồi cũng được đầy đống củi (đống cây tươi thì đúng
hơn),tôi bứt dây rừng,buộc thành một bó và vận chuyển ra chỗ
quy ước.Ngôn ngữ ở rừng thật khác lạ,không gọi nhau bằng tên,
bằng vai vế mà chỉ cần hú một hơi dài và đáp trả lại cũng hú lên
một hơi dài.Nghe tiếng hú ,tôi biết mọi người sắp đến.Khi đủ mặt
văn võ bá quan,tôi thấy thu hoạch của ai cũng hoành tráng,
gọn ghẽ nhất là LTS.,còn bó củi của tôi,nó èo uột,nhom nhem
đến não ruột.Ai cũng biết mang vác trên vai,riêng mình tôi,lúc
thì cắp bên hông,lúc thì kéo lê suốt dọc quãng đường dài,cho
tới khi về đến nơi, nó lại càng tả tơi,tơi tả. Mới đầu được đi lấy
củi thích lắm nhưng tay phồng rộp,vắt bám vào chân tôi lại đâm
ra chán.Ấy vậy mà đâu có được bỏ ngang,ngày qua ngày cứ
phải cùng nhau vào rừng chặt cây làm củi.Lần lần tôi khôn ra,
ừ đi thì đi nhưng tâm trí tôi chẳng để vào đấy Tôi thường nhìn
xa xa,lòng thấy nhớ mẹ,nhớ Hà nội...Rồi có những lúc tôi ao ước
được ăn kem,được có Hạnh (con gái một người bạn của mẹ tôi)
ở cạnh...Buồn đấy, vui ngay đấy, cả lũ tắm suối, cả lũ hái sim,
tiếng cười hồn nhiên vang vang rừng núi.
(còn tiếp)
( Nháy vào đầu đề bài xem từ đầu )
Thứ Bảy, 11 tháng 8, 2012
Tuổi thơ chúng ta đã đi qua chiến tranh
SƠ TÁN Ở ĐẠI TỪ
Hồ Như Nguyện
( Viết tặng Lê Thanh Sơn
K3,Hồ Xuân Nam K3,Lê Thanh Trung
K6,Hồ Phương Bình K7 và các em Lê Thanh Hà,Lê Thanh Hoa)
K6,Hồ Phương Bình K7 và các em Lê Thanh Hà,Lê Thanh Hoa)
Những ngày đầu
Đúng là giữa chúng tôi có duyên nhưng
không nợ.Thời kháng
chiến chống Mỹ,cha mẹ hai bên cho lũ trẻ con đi sơ tán cùng
nhau những ba lần.Trước tiên ở thị xã Sơn tây,sau vì thấy Sơn
tây tập trung nhiều bộ đội (ấy là các cụ nói chứ lúc đó chúng
tôi còn quá nhỏ,chẳng biết gì) nên đưa cả lũ lên Đại từ , rừng
rú cho yên ổn..Sau các cụ nghĩ, cầu Long biên -tầm ngắm của
không lực Huê kỳ,lại rút quân hết về làng Chèm Vẽ,cách Hà Nội
hơn chục cây số.Nếu có phép mầu nhiệm cho tôi được chọn
trở lại quá khứ ở một thời kỳ nào đó thì tôi chỉ đau đầu,nát óc
với hai giai đoạn mà tôi thương nhớ khôn nguôi,dó là Quế lâm
và Đại từ.Chính những nơi này ,tôi có nhiều kỷ niệm sâu sắc
nhất,ngộ nghĩnh nhất,đáng yêu nhất.
Có lẽ...Không...Chắc chắn,,tôi sẽ chọn Đại từ.!
chiến chống Mỹ,cha mẹ hai bên cho lũ trẻ con đi sơ tán cùng
nhau những ba lần.Trước tiên ở thị xã Sơn tây,sau vì thấy Sơn
tây tập trung nhiều bộ đội (ấy là các cụ nói chứ lúc đó chúng
tôi còn quá nhỏ,chẳng biết gì) nên đưa cả lũ lên Đại từ , rừng
rú cho yên ổn..Sau các cụ nghĩ, cầu Long biên -tầm ngắm của
không lực Huê kỳ,lại rút quân hết về làng Chèm Vẽ,cách Hà Nội
hơn chục cây số.Nếu có phép mầu nhiệm cho tôi được chọn
trở lại quá khứ ở một thời kỳ nào đó thì tôi chỉ đau đầu,nát óc
với hai giai đoạn mà tôi thương nhớ khôn nguôi,dó là Quế lâm
và Đại từ.Chính những nơi này ,tôi có nhiều kỷ niệm sâu sắc
nhất,ngộ nghĩnh nhất,đáng yêu nhất.
Có lẽ...Không...Chắc chắn,,tôi sẽ chọn Đại từ.!
Thứ Năm, 9 tháng 8, 2012
'" Bỗng dưng Thương hết K3 ..."
NHẬT KÝ THƠ
29/7/2012 Sài gòn
Hôm kia em gặp mười ông,
Đông Khu, Long Tỉnh, Hà Đông, Thanh Kỳ.
Rượu bia mừng rót tràn ly,
Nào mời Tài Chí, ngại gì Thanh Sơn.
Ngọc Bình, Xuân Lý, hơi gờm,
Phùng Sinh, Thanh Hải, quả còn đáng lo.
05/8/2012 Hà nội
Hôm qua về với Thủ đô,
(Bí vần) em gặp cả lò K3.
Nhiều quá khó kể tên ra,
Trân trọng xin được viết Hoa khóa này.
Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012
Giá được ở lại - không dzìa!.
Bịn rịn...
Thôi xin chào nhé K3,
Cám ơn đón khách phương xa linh đình.
Ngày mai về lại xứ mình,
Say hoài giọt rượu nghĩa tình K3.
HNN
07.8.2012
TỦI VUI
Đàng ngoài có bốn quân khu :
Hoàng Thành thanh lịch.Liên Hồ quân đông.
Anh hào vang tiếng Nam Đồng,
Hoàng Quốc Việt lại đầy phần uy nghi.
Đàng trong các bác nghĩ gì :
Một Chi bộ nhỏ nhiều khi thiếu người ?
HNN
07.8.2012
Thứ Sáu, 13 tháng 7, 2012
Nước chiếu bí...?
Ngỏ...mấy nhời
Gửi Hoàng Giang
Đúng là huynh,chẳng phải tôi,
Trăm năm bỏ lỡ cuộc chơi vui này.
Trượng phu phạt Bắc, chinh Tây,
Sao huynh lấy cớ gánh đầy nặng vai(?).
Sao huynh chẳng nể tình ai,
Rượu bia tràn chén,mực mài đầy nghiên(?)
Sao huynh quên nghia bạn hiền,
Sao huynh gieo tiếc,rắc phiền cho nhau(?)
Tóc xanh mấy sợi trên đầu,
Sao huynh không nhớ bóng câu qua mành(?)
Sao huynh nhũng nhẵng,nhùng nhằng,
Thả mồi,bắt bóng,ỷ rằng"cơ duyên"(?)
Thôi thôi,khăn gói đi liền,
"Trỗi" Trung Nam Bắc,ba miền bên nhau.
Nhỏ to tôi thả vài câu,
Gọi là năn nỉ,ngõ hầu gặp huynh.
13/7/2012
HNN
Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2012
Đời là thế...?
THÓI ĐỜI
Khi không có một xu trong túi,
Tôi cười-buồn khi họ lánh xa tôi.
Khi trong tay có nhiều tiền rồi,
Tôi lại buồn- cười khi họ vây quanh.
Lạ cho thế thái nhân tình,
Không tiền họ bỏ một mình quạnh hiu.
Đến khi mà có tiền nhiều,
Bên ta không biết bao nhiêu bạn bè.
28/8/2001
HNN
Thứ Bảy, 16 tháng 6, 2012
Thôi rồi,...lại ' thôi ! '
Thân phận nữ nhi
Tặng các bác ' chi bộ Thứ 5'
Xin chào các bác, em thôi,
Anh hùng tương ngộ, cũng hồi phân ly.
Huống hồ thân phận nữ nhi,
Khuê môn bất xuất, lễ nghi theo đòi.
Thế là đành dở cuộc chơi,
Rừng đao nay lại vắng rồi nhành mai!
15/6/2012
HNN
Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012
Có nên thế không...?
THÔI !
Em lặng im, ngồi nghe anh hát gửi,
Lời ca sầu như nhắn nhủ em: thôi!
Đừng luyến tiếc, đừng buông lời tức tưởi,
Chuyện ngày qua,năm tháng sẽ phai phôi.
Nghe anh hát: thôi,em đừng buồn nữa,
Thôi,em đừng đeo đuổi mối duyên xua.
Thôi đi nhé, như ngày nào đã hứa,
Thôi,sao giờ nước mắt nhỏ như mưa(?)
Nghe anh hát, lời ca buồn muốn ngỏ,
Sao em còn mơ tưởng mộng xa xôi.
Còn luyến tiếc một cuộc tình dang dở,
Để em hờn,anh khổ, tội chưa!
Nghe anh hát, gắng quên sầu em nhé,
Nỗi niềm đau, thôi đừng dệt nên lời.
Hạt mầm yêu, ươm gieo quá trễ,
Mùa yêu ư?...Em gặt,,,đã xa vời!
Nghe anh hát, em cúi đầu ủ rũ,
Người lỡ yêu, em nguyện đã quên rồi.
Và không nhắc những gì thương nhớ cũ,
Nhưng thật lòng em chỉ dối mình thôi.
Thôi! Em sẽ nghe theo lời anh hát,
Cho thuyền yêu không lạc bến đam mê.
Dù năm tháng có nhiều mất mát,
Nẻo yêu đương chưa trọn một lối về
HNN
Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2012
Ký ức
NHỚ THƯƠNG KHÔN NGUÔI...
Nhà tôi 17b Tràng Thi Há Nội.
... Căn nhà nhỏ xíu ở trên hai cái nhà vệ sinh công cộng.Ấy vậy mà nhà tôi là nơi hội ngộ của mọi tầng lớp; trên là thế hệ tiền bối cách mạng bậc cha chú (bạn của cha mẹ tôi ), giữa là các đàn anh đàn chị ( bạn của anh tôi ),.dưới là lũ lau nhau ( bạn của tôi và thằng em )..
Mẹ tôi ăn nói có duyên,tính tình rộng rãi, vì thế mà ba anh em chúng tôi thoải mái rủ rê bạn bè về nhà ăn uống,thậm chí còn tá túc,ít thì vài ba bữa,nhiều thì cả tuần lễ. Đến giờ tôi vẫn thầm hỏi,không biết mẹ tôi lấy đâu ra tiền bạc,gạo củi để tiếp đãi khách của mẹ và khứa của con,vì lúc ấy là thời kì tem phiếu ngặt nghèo.
Nhà tôi,cũng từ đây mà tôi biết các cô Lan ( bác Huy ),Lan ( bác Lam ),Tích ( bác Tùng ),Trâm (bác Tạo),Quý ( bác Đắc)....
Nhà tôi,cũng từ đây mà tôi biết bọn đàn em Thắng Bình,Văn Hùng,Hòa"Tây",Triều"Cái"..
Nhà tôi, và cũng chính từ đây mà tôi biết tên,biết mặt các anh chị : Phan Tiến, Minh"Mỹ" (Hoàng Quang Minh) ,Minh Chính, Quốc Khải,Thanh Sơn,Công Dũng,Quang Giới,Đồng Thu,Kim Thành,Thanh Hà,Thu Lương,Hòa Bình...Tự nhiên nước mắt tôi trào ra,tôi biết mình xúc động khi gọi tên một vài người đã ra đi vĩnh viễn...
Tôi có rất nhiều kỉ niệm về tất cả các cô các bác,các anh các chi,và các bạn ,các em.Vui.,buồn đủ cả, chỉ tiếc rằng tôi không giỏi ngôn từ để viết cho hay.
Tôi chỉ có thể viết bằng nỗi niềm thuong nhớ của một thời đáng nhớ.
Tôi sẽ viết cho những người bạn đang còn nhớ về những người bạn đã mất.
Tôi viết với lời nguyện cầu : Hãy Sống Để Yêu Thương!Tôi nhớ có một hôm,đêm đã khuya ,cả nhà tắt đèn đi ngủ.Chợt nghe tiếng ai gọi ở dưới nhà vang lên
:"Bà Thảo ơi,bà Thảo!"
.Mẹ tôi hỏi :
"Ai đấy?"
"Sáu đây!"
"Cháu cháu cái gi giờ này" rồi bật đen mở cửa, và: :
" Trời,anh Sáu," Vâng,đấy là chú Sáu Khanh ( Nguyễn Thọ Chân, Đại sứ VN tại Liên Xô ) vừa đáp máy bay xuống là đến nhà tôi thăm mấy mẹ con của người đồng chí cũ.
Tôi nhớ cô Trường ( bác sĩ Việt Xô ) tới nhà nói chuyện với mẹ tôi cả tiếng,khi tiễn khách ra ngoài đường, mẹ tôi thấy chú Thi (Nhà văn Nguyễn Đình Thi) dắt xe đứng đợi,.Mẹ tôi hỏi "Sao anh không lên nhà ngồi chơi?" Chú Thi cười,hiền từ đáp:" Thôi,tôi đứng dưới này cho Trường biết còn về sớm ".
Tôi nhớ hồi đó,anh Minh "Mỹ" có một chiếc casset,anh mang đến cho mẹ tôi nghe mấy băng cải lương của Saigon.Chiều chủ nhật hôm đó đến lấy máy,mẹ tôi nhờ chở tôi vào trường ,tôi rất muốn mượn để "ta đây" với đám bạn nhưng không dám mở miệng.
Tôi nhớ vẻ mặt phớt lạnh,khinh khỉnh của anh Phan Tiến.Trong nhóm bạn của anh tôi,tôi ghét Phan Tiến nhất vì mỗi lần đến nhà tìm anh tôi,Phan Tiến thường hất hàm buông một câu không đầu không đũa:"Nam đâu?". Vậy mà giờ đây,sau bác ruột và cha của anh,anh là người đã giúp cho tôi có nhà cao,cửa rộng,con tôi được ăn học thành tài.
Phan Tiến ơi,em mang nặng ơn dòng tộc anh nhiều lắm,
Tôi nhớ chị Đồng Thu,mùa hè năm 1971,bố mẹ chị nghĩ mát ở Liên Xô,chị rủ tôi đến nhà ở,Đồng Thu nhỏ nhẹ,hiền lành.Nghe nói cuộc sống của chi sau này rất khổ.
Đồng Thu,cái tên gọi hay thật nhưng nghe buồn man mác,em thương chị quá Đồng Thu ơi !
Tôi cũng nhớ Võ Dũng, trước ngày vào Nam,Võ Dũng tới nhà tôi ở mấy ngày.Thường Võ Dũng ở nhà dì Bảy Huệ,nhà bác Lý Ban.Tất nhiên ở những nhà ấy sướng hon, đầy đủ tiện nghi hơn,nên khi ở nhà tôi,thấy hắn đi vệ sinh xong phải bê thau nước vào dội cầu tiêu,tôi và em tôi cứ bảo nhau :"tội nó há". Võ Dũng đẹp trai,nói chuyện vui lắm.
Và người cuối cùng tôi muốn nói là tôi nhớ mẹ tôi,chính mẹ tôi đã kết nối các mối quan hệ tình cảm này trong tôi. Mẹ tôi rất quý và thương các anh chị,thương cả những người bạn HSMN của tôi, vắng cha vắng mẹ .Chắc chắn là thế nên với đồng lương ba cọc ba đồng của mình, không quyền uy bổng lộc,mẹ tôi đã đón nhận và gắn kết tất cả lại như một GIA ĐÌNH.
14/04/2012
HNN
Chủ Nhật, 8 tháng 4, 2012
TIẾP SỨC..câu thơ
Sài gòn, góc nhỏ...
Lac Giữa Rừng Đao,Cánh Mai Gầy.
Chén Thù,Chén Tạc,Ngả Nghiêng Say.
Đông-Tây,Kim-Cổ,Xưa-Nay,
Ngọt,Bùi,Chua ,Chát,Mặn,Đắng,Cay
. 11/4/2012
(Nhờ ơn các bác K3,K4 và K nặc danh Tiếp sức mà nhà cháu chợt nghĩ ra được câu kết rồi.
Nếu có gì không phải xin các bác chỉ giáo tiếp.)
HNN
Nếu có gì không phải xin các bác chỉ giáo tiếp.)
HNN
Họp 'chi bộ'...( thứ năm hàng tuần )
Lạc giữa rừng đao, cánh mai gầy,
Chén thù,chén tạc,ngả nghiêng say.
Đông-Tây,Kim-Cổ,Xưa-Nay,chuyện
??????????????????????????????
HNN mời các bác tiếp sức
Thứ Ba, 27 tháng 3, 2012
"Tiếp bước Cha Anh"...dịch thơ
Đợi Anh Về.
Hãy đợi anh,rồi anh sẽ trở vế.
Chỉ cần em kiên trì chờ đợi!
Hãy đọi anh,mặc mưa tuôn dữ dội,
Mặc tuyết quay cuồng,mặc nắng cháy em ơi.
Hãy đợi anh,dù bạn đã quên rồi
Và một lá thư tình chẳng có.
Hãy đợi anh,dù mẹ già,con nhỏ,
Hết lòng tin anh còn sống trên đời.
Hãy đợi anh,đừng vội cùng người,
Thổn thức chén biệt tình dốc cạn.
Em hãy đợi!Từ trong lửa đạn,
Anh trở vế,nhìn cái chết khinh khi.
Người ta nói đó là sự diệu kì,
Đó cũng là những gì, may mắn.
Nhưng với anh chỉ một điều chắc chắn,
Và giản đơn :Em Biết Đợi Chờ!
03/2012
HNN .
Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011
Thơ hoạ
Hoạ thơ Hoàng Giang
Đúng là Ông _ Đúng là Tôi,
Có ai không muốn " no xôi chán chè."
Mặc người nói, mặc người chê,
Đến già ta chẳng " chán chè, no xôi."
Đấy là Ông _ Đấy là Tôi,
Đoạn trường ngẫm cái Nghiệp Đời thêm đau.
Gio' sương nhuộm trắng mái đầu,
Tri âm, tri kỷ, còn đâu mấy người.
Thế là Ông _ Thế là Tôi,
Run run ly rượu kề môi ngậm ngùi...
Mới hay muôn sự tại trời,
Vậy mà Ông _ Vậy mà Tôi " Vưỡn" cười.
Họa thơ, múa bút chút thôi,
Cũng là Ông _ Để mà tôi có " nhời".
Có ai không muốn " no xôi chán chè."
Mặc người nói, mặc người chê,
Đến già ta chẳng " chán chè, no xôi."
Đấy là Ông _ Đấy là Tôi,
Đoạn trường ngẫm cái Nghiệp Đời thêm đau.
Gio' sương nhuộm trắng mái đầu,
Tri âm, tri kỷ, còn đâu mấy người.
Thế là Ông _ Thế là Tôi,
Run run ly rượu kề môi ngậm ngùi...
Mới hay muôn sự tại trời,
Vậy mà Ông _ Vậy mà Tôi " Vưỡn" cười.
Họa thơ, múa bút chút thôi,
Cũng là Ông _ Để mà tôi có " nhời".
09/2011
Hồ Như Nguyện
Họa thơ Hoàng Giang
Thế là nó, thế là tôi.
Đến già vẫn cứ no xôi chán chè
Mặc đời, cười nói phe phe
Vung tay, nhấc đít, mấy be rượu đầy.
Dẫu rằng còn lắm rủi may
Rượu vào là hết, ai hay sự đời.
Ta đây, chí lớn ngất trời
Đắng cay thì "vưỡn", ngọt bùi.. càng chơi.
Thế là ...em, thế là... Tôi!
Sống thì có lúc NO XÔI CHÁN CHÈ
Mặc đời, cười nói phe phe phe, phe phe phe.
Thế là nó, thế là tôi.
Đến già vẫn cứ no xôi chán chè
Mặc đời, cười nói phe phe
Vung tay, nhấc đít, mấy be rượu đầy.
Dẫu rằng còn lắm rủi may
Rượu vào là hết, ai hay sự đời.
Ta đây, chí lớn ngất trời
Đắng cay thì "vưỡn", ngọt bùi.. càng chơi.
Thế là ...em, thế là... Tôi!
Sống thì có lúc NO XÔI CHÁN CHÈ
Mặc đời, cười nói phe phe phe, phe phe phe.
Bảy Tàng
( Nguồn comment 21:03 Ngày 05 tháng 9 năm 2011 )
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)