Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2013

Thơ Cảnh Nghĩa


Không tên số 2 *     
                 Lê Cảnh Nghĩa


Chắt chút cặn đời còn lại,
           ném vào thơ, thử đục trong.
Vắt lẽ đời xoay đen trắng,
          Hồn thơ chứa được chăng?
Ngó nghiêng góc khuất cuộc cười,
Mặn ngọt,đắng cay…
           liếm lưỡi mãi vẫn thèm,
No say phè phỡn phận người.
Hờn, giận,vui,buồn…
Cất não mãi không tới…
Thơ nông sâu,rộng dài hay lớn nhỏ,
Ghép chữ thành thơ,chỉ hỏng chữ mà thôi.
Cặn đời chắt làm sao,đời nhỉ?

Thơ sao ôm hết đá ném mình.

* : tiêu đề do người đăng đặt,nguyên bản không có tên

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2013

Cảnh Nghĩa có một bài thơ...


  Tuần trước,đột nhiên Cảnh Nghĩa gọi điện thoại hỏi thăm tình hình sức khỏe của Chí Nhân,Mai Tự và Trí Dũng.. Nghĩa dặn tôi mấy điều cần quan tâm đến các bạn ấy..Biết bạn ở tận xứ Huế,sức khỏe lại trồi sụt thất thường, không cho phép muốn thăm ai là đi ngay được.Qua câu chuyện phần nào hiểu được tâm tư của bạn, bỗng nhiên thấy ngậm ngùi làm sao...
 Cuối cùng Nghĩa đọc cho tôi nghe một bài thơ của bạn : từng chữ,từng chữ,giọng Huế pha của bạn chậm rãi đôi chút nghẹn ngào...Tôi nói Nghĩa chép lại rồi nhắn tin qua máy điện thoại. Nghĩa nói rằng từ trước tới giờ tao chưa bao giờ dùng tới máy tính,không biết mạng là cái chi chi...nhưng nhắn tin thì...biết.Tôi hỏi tớ sẽ đăng lên trang blog K3 để mọi người đọc nhé,Nghĩa ,chần chừ một chút rồi đồng ý : cũng được,tùy mày.
  Cuộc điện thoại kéo dài hơn 30 phút...

Vô đề…*
                                      Lê Cảnh Nghĩa

Nếu phải mù- ai đó nhỉ,thấy chăng sắc mầu kỳ dị của cuộc đời.
Nếu phải câm-ai đó nhỉ,nói bằng tay hiều lẽ đời.
Nếu lỡ điếc,ai người đã hiểu,
Cười cợt,không cần nghe ai nói gì.
Nếu lỡ tay không còn nữa.
Sao làm thơ gọt nghĩa đời.
Rồi nếu như chân cũng không còn nữa,
Đến tương lai bằng một dấu chân tròn.
Nếu nhăn não cũng không còn nữa,
Ai hiểu mình,ai hiểu cho ai.
Nếu mà ăn không biết gì vị đắng,
Mật ngọt giả dối đời sao biết đây.
Thoáng chút thơm tho,nhớ đời nói vậy.
Mất khứu giác rồi,tất cả hư vô.
Ngẫm đời,ngẫm người.
Thiếu vắng bao nhiêu.
Bờ môi người không thể là người khác.
Ngẫm đời thôi,ngu không tự ngẫm mình.
Có ai hoan từ đủ bao điều bất hạnh.
Có ai hạnh phúc trọn vẹn bao giờ.
Nếu phải mù,phải câm,phải điếc.
Phải mất đi có mấy chục cuộc đời.

Cứ nhìn lại,ta vẫn là ai đó,ai còn là ai bên ta.

* Đề thơ do người đăng đặt,nguyên bản không có.

Tualinh

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

Bất hủ một Bài Thơ : " Em ơi! Hà Nội - Phố "



Trường ca


Em ơi! Hà Nội – Phố

Gửi những người Hà Nội đi xa  
1.
Em ơi! Hà Nội – Phố!
Ta còn em mùi hoàng lan
Ta còn em mùi hoa sữa
Tiếng giày ai gõ nhịp đường khuya
Cọt kẹt bước chân quen
Thang gác thời gian
Mòn thân gỗ
Ngôi sao lẻ lạc vào căn xếp nhỏ 
Ta còn em chấm lửa
Điếu thuốc cuối cùng
Xập xòe
Kỷ niệm
Một con đường
Một ngôi nhà
Khuôn mặt ai
Dừng trong khung cửa
Những phong thư bỏ quên trong hộc tủ
Không tên người
Không tên phố
Người gửi không tên

Ta còn em chút vang động lặng im
Âm âm tiếng gọi
Trong lòng phố
2.
Em ơi! Hà – Nội – Phố!
Ta còn em một gốc cây
Một cột đèn
Ai đó chờ ai
Tóc cắt ngang
Xõa xõa bờ vai
Khung trời gió
Con đường như bỏ ngỏ 
Ta còn em khăn choàng màu tím đỏ
Thoáng qua
Khuôn mặt chưa quen
Bỗng xao nỗi nhớ
Mỗi góc phố một trang tình sử…

Thứ Năm, 9 tháng 8, 2012

'" Bỗng dưng Thương hết K3 ..."


NHẬT KÝ THƠ


29/7/2012 Sài gòn


Hôm kia em gặp mười ông,
Đông Khu, Long Tỉnh, Hà Đông, Thanh Kỳ.
Rượu bia mừng rót tràn ly,
Nào mời Tài Chí, ngại gì Thanh Sơn.
Ngọc Bình, Xuân Lý, hơi gờm,
Phùng Sinh, Thanh Hải, quả còn đáng lo.
           
05/8/2012 Hà nội


Hôm qua về với Thủ đô,
(Bí vần) em gặp cả lò K3.
Nhiều quá khó kể tên ra,
Trân trọng xin được viết Hoa khóa này.
                     

     

08/8/2012 Sài gòn

Hôm nay về lại nơi đây, 
Thầm vui, thầm tiếc những ngày đã qua.
                                 Bỗng dưng ...
                                             thương hết ...
                                               K3...
 

09/8/2012  Tái bút

(Đừng cười em nhé, kẻo mà em quê
Đã quê là khó làm huề!)



( Ảnh minh họa được chọn bởi HT )

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012

Giá được ở lại - không dzìa!.


Bịn rịn...

Thôi xin chào nhé K3,
Cám ơn đón khách phương xa linh đình.
Ngày mai về lại xứ mình,
Say hoài giọt rượu nghĩa tình K3.

HNN
07.8.2012


TỦI VUI

Đàng ngoài có bốn quân khu :
Hoàng Thành thanh lịch.Liên Hồ quân đông.
Anh hào vang tiếng Nam Đồng,
Hoàng Quốc Việt lại đầy phần uy nghi.
Đàng trong các bác nghĩ gì :
Một Chi bộ nhỏ nhiều khi thiếu người ?


HNN
07.8.2012

Thứ Bảy, 16 tháng 6, 2012

Thôi rồi,...lại ' thôi ! '


Thân phận nữ nhi

                  Tặng các bác ' chi bộ Thứ 5'

Xin chào các bác, em thôi,
Anh hùng tương ngộ, cũng hồi phân ly.
Huống hồ thân phận nữ nhi,
Khuê môn bất xuất, lễ nghi theo đòi.
Thế là đành dở cuộc chơi,
Rừng đao nay lại vắng rồi nhành mai!

                    15/6/2012
                        HNN

Thứ Tư, 14 tháng 12, 2011

Chia sẻ cùng bè bạn


ĐẾN TUỔI NÀY

                Thơ Hồng Thanh Quan

Đến tuổi này giở báo
Đọc tin buồn đầu tiên
Lỡ đâu đồng đội cũ
Lỡ đâu lại người quen.

Đến tuổi này thấy ngại
Những quan hệ vàng son
Lắng những lời to tát
Tránh suy bì thiệt hơn

Đến tuổi này bầu bạn
Vừa ngồi vào đã say
Chuyện xưa cùng nhau nhớ
Dở mấy vẫn còn hay

Đến tuổi này chỉ sợ
Lỡ mạo phạm thương yêu
Một chiều em phố rộng
Bỗng nghe lòng cô liêu.

LC (ST)

              

Thứ Ba, 13 tháng 9, 2011

Thơ hoạ


    Hoạ thơ Hoàng Giang  
    
   Đúng là Ông _ Đúng là Tôi,
Có ai không muốn " no xôi chán chè."
    Mặc người nói, mặc người chê,
Đến già ta chẳng " chán chè, no xôi."
    Đấy là Ông _ Đấy là Tôi,
Đoạn trường ngẫm cái Nghiệp Đời thêm đau.
    Gio' sương nhuộm trắng mái đầu,
Tri âm, tri kỷ, còn đâu mấy người.
    Thế là Ông _ Thế là Tôi,
Run run ly rượu kề môi ngậm ngùi...
    Mới hay muôn sự tại trời,
Vậy mà Ông _ Vậy mà Tôi " Vưỡn" cười.
   
     Họa thơ, múa bút chút thôi,
Cũng là Ông _ Để mà tôi có " nhời".

                       09/2011
                       Hồ Như Nguyện





Ha thơ Hoàng Giang

Th
ế là nó, thế là tôi.
Đ
ến già vn c no xôi chán chè
M
c đi, cười nói phe phe 
Vung tay, nh
c đít, my be rượu đy.

D
u rng còn lm ri may
R
ượu vào là hết, ai hay s đi.
Ta đây, chí l
n ngt tri
Đ
ng cay thì "vưỡn", ngt bùi.. càng chơi.
Th
ế là ...em, thế là... Tôi!
S
ng thì có lúc NO XÔI CHÁN CHÈ
M
c đi, cười nói phe phe phe, phe phe phe.


Bảy Tàng
( Nguồn comment   21:03 Ngày 05 tháng 9 năm 2011 )

Thứ Hai, 26 tháng 7, 2010

Ngày 27 tháng 7





Phù sa mặn
Xin thắp nén nhang tưởng nhớ các anh hùng, liệt sĩ
trường Thiếu sinh quân Nguyễn Văn Trỗi đã hy sinh
nơi cuối nguồn của những dòng sông
Học sinh khóa 3
Kể đi sông ơi!
Tôi muốn nghe tất cả
Hỡi con sông chở nặng phù sa,
Xứ Quảng Trị - dẫu quen mà rất lạ
Bao lớp người qua, bao lớp đất bồi.


Tôi đến bên sông với tâm trạng bồi hồi
- Đâu rồi nhỉ? Đâu rồi lịch sử?
Sông vẫn chảy mặc nhiên dáng trầm ngâm tư lự!
Hãy kể tôi nghe… dù chỉ đôi lời…!


Tôi vẫn biết: Trong suốt cuộc đời
Sông cũng như người: Buồn vui đủ cả.
Có khác chăng:
- Sông đục phù sa mùa hạ.
- Sông trong xanh nổi đá mùa đông.


Nhưng sông ơi! Sông có còn nhớ không?
Những đồng đội tôi đến bên sông ngày ấy
Những con người đầu trần, lưng cháy
Những “thiên thần” đi xuyên bóng đêm!


Có phải vô tình? Hay lâu quá sông quên?
Như con nước vẫn đổ xuôi về biển…
May có lớp phù sa - phù sa còn lưu luyến
Giữ lại trong mình bao kỉ niệm xa xăm!


Thời gian trôi qua khỏa lấp tháng năm
Nhưng phù sa đến hôm nay còn mặn
Mang trên mình vết thương chưa lành hẳn
Lẫn xương, máu bao người
nên phù sa có vị mặn… Sông ơi!
Đồng đội tôi bao người đi xa rồi
Nhưng sông không bồi - mà sông chỉ lở
Những con người trẻ trung từng làm nên bão tố!
Họ ở đâu bây giờ?
chỉ có phù sa mới nói hộ sông thôi.


Tôi muốn xới lên bao lớp đất bồi
Để tìm dấu chân những đồng đội cũ
Tìm những hương hồn bao năm yên ngủ
Họ vẫn chưa về sau cuộc chiến tranh?

Tôi đang đi trong vô tận mầu xanh
Nghe phù sa vẫn thì thầm kể mãi:
- Đây nơi quân vào, đây nơi vượt bãi…
Tôi như trôi trong huyền thoại…
chơi vơi!


Sông vẫn vô tình đổ nước về khơi
Đâu có biết tôi đang đi ngược dòng chảy.
Bởi có phù sa!
lớp phù sa rực một màu đỏ ấy!
Vẫn mặn mà với bao chuyện đã qua.

Ai đó trên sông đang cất tiếng ca
Hát về chiến công của một thời xa ấy.
Câu hát tỏa lan - xôn xao - sóng dậy.
Như lớp phù sa – chập chờn mãi
…trong tôi!
Quảng Trị, 8-2002
T.X.L

Bên bờ sông Gianh (Quảng Bình), liệt sĩ Huỳnh Kim Trung đã hy sinh năm 1972. Bên bờ sông Thạch Hãn, chảy qua Thành cổ Quảng Trị, là nơi yên nghỉ của các liệt sĩ : Bùi Hữu Thích, Nguyễn Lâm, Vũ Kiên Cường, Trịnh Thúc Doanh, Đặng Bá Linh, Y Hòa.
Nguồn : SRTKL **
_________________
* Xuân Lăng mất năm 2008,ngày 17/05, vì bệnh ung thư

Thứ Sáu, 23 tháng 4, 2010

Chuyên đề đồ cổ



1.
Lại một lần nữa Tu Lỳ thể hiện tài năng MC xuất sắc. Đưa đồ cổ của mình lên bờ lốc, cậu đánh thức bao nhiêu cảm giác, kể cả cái điều là “may sao bài thơ này không đến nỗi nào…”
K3 hồi ấy, ngoài những Xuân Nam, Tường Long, Tạ Chiến… giỏi văn, mình coi Chí Thọ, Xuân Lăng là hai tên có bản năng thơ. Mình thân Thọ, hắn dậy thế nào là niêm luật, thể, quan trọng hơn là cái hồn. Trong cái hội Lê Công, Văn Toàn, Bồ Vinh, TC, thì Thọ hơn hẳn các khoản vẽ, yêu, võ, tất nhiên làm thơ nữa. Lăng thì làm thơ viết kịch dễ như không, cứ như chẳng phải cố gắng gì.
Tớ thích làm thơ hay (điều trước kia tự nhủ thôi), nhưng rồi sớm rẽ. Đầu óc khôn ra, ít nhạy cảm, dại dột, không bạn với cái món khó nhằn ấy được. Không nhầm, thì trong tiếng Pháp, tính từ “văn xuôi” còn có nghĩa “tầm thường”. Bây giờ bỗng bị TL khai quật, thấy vừa lâng lâng sướng vừa bối rối. Và tiếc một thi tài không phát lộ được(!)
Trung Việt thì không có ý thức làm thơ, hắn cứ bóc những thứ trong cái đầu trong trẻo và phong phú ra thành lời, để chảy tự nhiên. Nhưng không thể nói là Việt không để ý đến vần, nhịp. Những chỗ xuống dòng, chọn “bằng trắc” tuy có thể xa nhau nhưng vẫn dễ đọc. Nhưng thôi, gán ông bạn mình là “không có ý thức làm thơ” thì cũng chả cần phân tích phân tiếc nhiều. Chỉ biết đọc thơ như đang nói chuyện với người, câu chuyện không cần kết cấu, mở đầu với kết thúc…
2.
Nói dài dòng rồi trở về mạch TL khơi ra. Bài này tớ cũng làm đợt nắng nóng 40o, ở dưới đề “tháng 6/1973”. Không hiểu sao nóng mà thơ cứ ra?
Một mùa hè nóng

Tháng năm về trung du hấp bỏng
Áo lúa vàng phơi mặt nước váng chua
Nắng làm mặt người già đi ghê gớm
Mắt chong chong hơi mát cơn mưa

Nước sôi trong vũng cạn bùn se
Con cá đuôi cờ nằm phơi bụng trắng
Mây vụn tan trong nắng nôi xài xạc
Bầu trời xanh cao rắc lửa xuống đầu

Cánh rừng bạch đàn lừa mắt ta
Đi giữa nắng nôi ai không mong tìm ra con đường rợp
Trông trên cao mừng thấy miền râm mát
Xuống rồi sỏi bỏng ngộp đôi môi

Lá trên cành cuốn nhanh theo gió
Chỉ hôm sau đã cứng lại màu nâu
Con thằn lằn trườn nhanh trong lá
Sột soạt tan trong buổi hè sâu

Ôi đêm nay khi lòng đã mát dịu đi
Tôi lại khát mong ngày về biển
Biển ban đêm đậm đà ánh sáng
Mùa mùa trôi đi tôi hát biển nghe

3.
Không đầu đề. Trong sổ chỉ chép về bài này là “bài thơ vui tặng TV – 8-73”. Chỉ có thể là Trung Việt, khi hắn chạy quanh một em, rồi mất hút con mẹ hàng lươn…

Chú gấu con tinh nghịch
Vui hát trong rừng xanh
Bỗng một hôm bắt được
Giọt sương sớm long lanh

Sương nằm im lâu thế
Xôn xao hội đây này
Thi tài nhanh can đảm
Thi vụng về…

Gấu muốn lay sương dậy
Nhưng thấy gì nữa đâu
Mặt trời lên vội quá
Giọt sương tan đã lâu

T. Chiến

Thứ Ba, 20 tháng 4, 2010



ỐC ĐẢO
Tháng tám,ở trung du trời nóng 40 độ
đằng sau chút ngọt lành này chẳng còn gì nữa
Vĩnh yên 1973
______________________________________
Người đi đường mỏi mệt
Sa mạc dặm cát dài
Đường về xa gắng sức
Ốc đảo xa chân mây
Nơi đây miền đất cũ
Cảm thấy rõ bốn mùa
Gió mưa hè đông chuyển
Vẫn đắm trong yên lặng
Chưa thay đổi bao giờ
Bảo tàng ở nơi đây
Cát bụi chưa lấp đầy
Tháng ngày không thay đổi
Nền nếp đâu nghiêng ngả
Ốc đảo vẫn nguyên toàn
Nơi đây đôi mắt đen
Như dòng sông yên lặng
Người lữ hành chết khát
Sống lại trong giấc mơ
Dòng suối trong tinh nghịch
Sau vòm lá rì rào
Nghe sao tìm không thấy?
Không dám tìm thấy sao?
Thủa ấu thời thơ bé
Nhen ngọn lửa lúc nào
Ngọt lành đây chùm qủa
Thôi để dành chùm sao
Khát thôi đành nhấp ngụm
Trời mưa nước đầy rồi
Ngôi nhà yên bóng ngả
Mắt chong chóng trời sao
Hãy giữ lại cho tôi
Hòn ốc trong nguyên vẹn
Người lữ hành tự nhủ
Đường xa chân bước dài.

Trường Chiến
Hè 1973

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2009

Những gì mãi mãi tôi yêu

Xin đăng lên đây bài thơ của Trung Việt - Bạn của chúng ta. Tôi không biết bạn viết bài thơ này trong hoàn cảnh nào. Thời gian cũng khá lâu về trước, khi chúng ta đã qua thời trai trẻ nhưng cũng chưa hẳn đã trưởng thành?


Tôi yêu đường phố của tôi
Ngôi nhà tuổi thơ quen thuộc
Hôm nay một ngôi nhà nữa
Bỗng thành kỉ niệm thân yêu
&
Tôi yêu đường phố buổi chiều
Hàng cây ngập tràn ánh nắng
Bồn chồn hương say Mùa thu
Lòng người mênh mang sâu lắng
&
Tôi yêu làn sương mù trắng
Nhẹ buông đường phố của tôi
Những buổi bình minh im lặng
Ao mơ hình bóng xa vời
&
Tôi yêu bến xe bé nhỏ
Thoảng qua một phút đợi chờ
Nỗi buồn hôm Em không đến
Niềm vui xe đến muộn giờ
&
Tôi yêu một chuyến xe đi
Gần Em khoảng không im lặng
Lặng nghe tiếng Em đầm ấm
Mắt buồn sao chẳng nhìn nhau
&
Tôi yêu những buổi chiêu về
Niềm vui một ngày lại gặp
Nỗi buồn thấy Em lần cuối
Im lìm đôi ngả chia tay.
&
Cứ thế thời gian qua mau
Cuộc đời sẽ đi về đâu?
Tôi và cả Em không biết
Niềm vui nỗi buồn bé nhỏ
Cữ diễn ra - một giấc mơ
Cuộc đời rồi sẽ ra sao?
Mọi cái đã là định mệnh
Còn tôi chỉ biết yêu Em
Dịu dàng âm thầm say đắm
&
Cuộc đời - một giấc mơ ư?
Thoảng qua niềm vui ,đau khổ
Và tình yêu tôi cũng thế
Chỉ là một giấc mơ sao ?
&
Có thể nào khác không Em
Nỗi buồn dịu dàng mãi mãi
Ngày mai sẽ thành nỗi đau
Hay vì vẻ đẹp Cuộc đời
Hãy để tình say đắm ấy
Chỉ là một giấc mơ thôi ?
&
Tôi yêu đường phố của tôi
Như yêu Cuộc đời thắm thiết
Ngày mai dù Em xa khuất
Chỉ còn ngọn nắng những chiều
Để lại trên đường phố ấy
Những gì mãi mãi tôi yêu.


Hà nội - Thu 1981
KST

Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2009

TRANH CHỮ

 Hôm qua, XN và tôi tới viếng Quốc Bình - một bạn trỗi K6 tại chùa Vĩnh Nghiêm. Các bạn trỗi các khóa và bạn HSMN cũng tới viếng trong suốt 2 ngày qua. "Con người, số phận, sự nghiệp..." XN nói đi nói lại những cảm nghĩ của mình quanh ba câu này. Còn tôi lại muốn đưa lên đây triết lý cuộc sống cũa Trung Việt - một bạn trỗi K3. Xin phép đăng bài thơ của Việt có tiêu đề" Tranh Chữ" (minh họa của tác giả)

Tranh Chữ



Người ta bây giờ hay treo tranh chữ trong nhà
Một thú chơi tao nhã.
Đây không nói những kẻ trưởng giả học làm sang hợm hĩnh.
Những người hiểu biết
Muốn gửi gắm lòng Nguyện ước, Chí hướng, ý nghĩa Cuộc đời
Chỉ trong một hay hai chữ hàm xúc sâu xa
Với vẻ đẹp đầy bí ẩn của Thư pháp Trung hoa.



Nhiều ngườì treo chữ Phúc
Ước nguyện bình thường của mỗi một con người
Nhưng ước muốn được nhiều Phúc Lộc
Đôi khi làm Tâm hồn trở nên thụ động,
nhỏ bé, tầm thường.
Người ta hay treo chữ Tâm
Chữ Tâm hiền hoà, chữ Tâm nhân ái.
Chữ Tâm làm con người gần lại chữ Thiện và chữ Đức,
Chữ Tâm giản đơn, gần gũi mà bao người đánh mất
Gây nên bao trắc trở, trớ trêu, bi đát trong cõi Đời này.
Lại có ngưòi hiểu biết, treo hai chữ Phật Tâm
ý nghĩa còn cao siêu hơn nữa,
Chữ Tâm này không chỉ hiền hoà mà còn là Nhân từ, Bác ái
Là Trái tim rộng mở, là Phật pháp vô biên
Là Từ Bi Hỉ Xả, là Bao dung, Vị tha
Là xua tan Thù hận, là Tình người bao la.
Có người treo chữ Nhẫn
Lòng kiên nhẫn, ai đã từng nói,
là gương mặt thật nhất của Con người
Là Nhẫn nhịn khoan dung, chín bỏ làm mười
Kiên nhẫn sẽ thành tài. Mài sắt nên kim.
Kiên nhẫn sẽ làm Tình yêu Nồng nàn mà không điên dại
Kiên nhẫn sẽ cho ta Điềm đạm
Cửa ngõ của Sự Yên tĩnh sâu cùng - Cửa ngõ của Thiền.
Có người treo chữ Chí
Đáng phục thay những người có Chí làm nên,
Chữ Chí làm xoay đất chuyển trời
Chữ Chí làm nên những Kì công bất hủ.
Những người có Chí thường có Nhẫn
Nhưng nhiều khi để mất chữ Tĩnh, chữ Tâm.
Có người lặng lẽ treo trong nhà mình chữ Tĩnh
Sâu xa thay một bước đến cửa Thiền!
Muốn Tĩnh cần có Tâm,
càng không thể nào thiếu Nhẫn
và còn phải Ngộ.
Vậy mà chẳng thấy ai treo chữ Ngộ
Chắc vì Ngộ được Lẽ đời là sự khó lắm thay!
Nhiều người lại thích treo chữ Nhàn
Ôi ước muốn thanh thản, yên bình
của những người chẳng nhiều tham vọng.
Nhưng Nhàn thiếu Tĩnh thì nhàn mà Tâm lại bận
Nhàn mà thiếu Nhẫn thì Nhàn cũng chẳng hoàn toàn
Chữ Nhàn quá to lại làm người ta nhác lười,
vô dụng, tầm thường.
Có người treo chữ Dũng trong nhà
Triết gia nào từng nói :
“Sự điên rồ của những người dũng cảm
đó là trí Anh minh của Đời”.
Dũng cảm đương đầu với bão táp phong ba trong Cuộc sống
Dám nghĩ dám làm, không sợ khó khăn,
Và sâu cùng là cái Dũng của bậc Thánh nhân
Trong Dũng này có Tĩnh- thâm trầm điềm đạm
Trong Dũng này có Trí sáng suốt, Lẽ công bằng.
Dũng này là đã chế ngự được Chính mình
Trong Dũng này có cả lòng Trung thực.
Ôi chữ Dũng như cánh chim ưng ngạo nghễ bay trên đỉnh núi
Coi khinh loài rắn rết hiểm nguy hèn hạ bò trườn dưới đất đen.
Và người ta còn treo những chữ nào?
Hiếu, Liêm, Nhân, Đức, Lộc, Tài...
Ước nguyện con người kể sao cho hết.
Nhưng có nhiều kẻ chỉ thờ Lộc Tài
mà trong nhà treo chữ Tâm chữ Đức
Lòng chỉ có Lợi, Danh, Quyền mà phô chữ Chí chữ Nhân?
Trớ trêu thay!
Thiên hạ bây giờ nhan nhản những bức Tranh chữ kiểu này
Treo trong những phòng khách xa hoa, sang trọng!
*
* *
Còn Bạn hỏi tôi muốn treo trong nhà mình những chữ nào?
Thật khó, tôi muốn treo chữ Tâm lại muốn treo chữ Dũng
Lại thấy chẳng thể nào thiếu đi chữ Nhẫn
và cả chữ Tình sâu lắng, thâm trầm
Rồi tôi muốn treo hai chữ vàng Hiệp Nghĩa
Hai chữ này bao hàm cả Dũng và Tâm
Nhưng còn chữ Tĩnh diệu huyền?
Thật khó chọn một chữ bao hàm ý nghĩa
và Triết lí của Cuộc đời cao rộng.
Mà Nghĩa Hiệp là hành hiệp trượng nghĩa vô tư thầm lặng
Vậy có nên phô bày cho thiên hạ
cái Nghĩa Hiệp kia
trong phòng khách của mình?
Thôi chỉ có cách này tôi chọn
Là khắc ghi hai chữ Hiệp Nghĩa trong tim
Và để tâm hồn bao hàm trong chữ Tĩnh nhiệm màu.
Cầu mong cho Bạn cũng chọn được những chữ vàng Tâm đắc
Để treo cao trong phong khách lộng gió bốn phương của Bạn
Hay mang theo trong trái tim mình.

KST. Hà nội 1/6/2003
Tặng các Bạn tôi