Thứ Năm, 13 tháng 1, 2011

Thứ Ba, 11 tháng 1, 2011

Bạn K3 tại lễ viếng bác Võ Công Lạng

  Sáng nay, 11/01/2011 các bạn Trỗi K3 đã đến dự lễ tang bác Võ Công Lạng, thân phụ bạn Trần Kỳ Nghĩa tại Nhà tang lễ BQP - 5 Phạm Ngũ Lão, Gò Vấp TP HCM.










Trưởng đoàn Chí Thọ ghi sổ tang

Thứ Bảy, 8 tháng 1, 2011


  
 BLL Key 3 TP.HCM Thông báo:

     Invite you to the file 'trung Vieng on time 8h30 day 11/01/2011 at NTL BQP, vì vậy 5 Phạm Ngũ Lão, Gò Vấp. receive tin cac ban reported for every people.
                                     TM BLL KTường
                            
     

Thứ Bảy, 1 tháng 1, 2011

Thứ Bảy, 25 tháng 12, 2010

TIN BUON

Hôm nay khóa 3 đến nhà lễ tang quân đôi tiễn bố bạn Lê KHắc KHảm về nơi an nghỉ cuối cùng

Thứ Tư, 22 tháng 12, 2010

KHÓA3 HÀ NỘI kỷ niêm 22 thang12






Chiều tối 22/12 khóa 3 Ha Nội tập trung tai quán nhà hầm bia 51 Lê Đại Hành bao nhiêu người mình đếm cứ bị sai .Thôi xem ảnh thì rõ

Bài hát theo yêu cầu

Các House Of The Rising Sun   Display:   Declan Galbraith


  (Theo required Chí Nhân K3)



Có một ngôi nhà ở New Orleans  
Nó được gọi là Rising Sun  
Đó là sự hư hại nhiều một cậu bé nghèo  
Và Chúa biết về một  

Nếu ông đã nghe những gì bố nói  
Anh sẽ là một vị vua ngày nay  
Nhưng anh biết tốt nhất, những gì ông nên làm  
và ông đã được trên đường  

Ông nhanh chóng trở thành một "người đàn ông Travellin  
Anh ấy đi từ thị xã đến thị trấn  
Con đường anh đã là tốt với anh ta  
cho đến khi uống rượu của mình xuống 



Sau đó, anh ta tỉnh dậy * tại ba mươi lăm * 
Realised những gì ông đã làm  
Remembered là cha những gì nói  
'bout House of the Rising Sun  

có một ngôi nhà ở New Orleans  
Nó được gọi là Rising Sun  
* Và * nó được sự hư hại nhiều một cậu bé nghèo  
Và Chúa biết về một  
Và Chúa Tôi biết một  
Có tôi  
tôi thực sự biết
tôi biết một  
Có tôi  
tôi biết một, phải

Thứ Ba, 21 tháng 12, 2010

22/12/2010














Hãy Yên Lòng Mẹ Ơi    hát : Đan Trường


  Sáng tác: Lư Nhất Vũ - Lê Giang

Chủ Nhật, 19 tháng 12, 2010

Ngày QDNDVN 2010.

Chào mừng tất cả các bạn nhân ngày thành lập QDNDVN. K3 chúng ta hầu hết đều trở thành người lính sau khi tốt nghiệp phổ thông. Hầu hết cũng từng trải qua hơn 40 lần kỷ niệm ngày này kể từ khi bắt đầu thành chiến sỹ. Hôm nay một số bạn K3 tập trung ăn mừng ngày lễ này và cũng là để đánh dấu ngày chính thức nghỉ hưu của Quốc Dũng.
Quốc Dũng, chủ xị buổi nhậu ăn mừng ngày truyền thống QDNDVN - tất nhiên là hào hùng rồi!

Sự kiện không thể thành công nếu thiếu vai trò của bí thơ Bình Ngọng.

Bằng chứng rõ ràng nhất là sự có mặt của Kiên meo.

Tất Tuấn mới ở HN vô nghe tin tới liền : "Ra HN chúng nó chẳng cho tao uốn...giờ thì khỏe rồi'. Đức cối mới lo xong nhà cũng tham gia với đầu óc thoải mái (chỉ còn lo trả nợ thôi:-)

Minh Chính sau nhiều tháng ẩn tích giang hồ, hôm nay cũng xuất hiện với giọng nửa kín, nửa hở, nửa phấn khích..."Khổ lắm...vợ dại, con thơ..!!!". Xuân Nam, trái lại vẫn lạc quan như mọi ngày - "Đi đâu nhớ kêu nha"

Chú em K9 không bỏ lỡ buổi họp CB nào, làm sao có thể không đến với sự kiện quan trọng năm chỉ có 1 lần này.

Thái mã và tui! Thật vinh dự được chụp hình chung với thành viên BLL Trường, đại biểu thủ đô tham gia buổi họp mặt. Sự hiện diện của anh là niềm vinh dự lớn cho chúng tôi :-))))

Thật vui, chỉ có điều sau hiệp một, tuyển VN vẫn cầm hòa Malysia nên một số anh em mất hứng kéo nhau về, trong đó có tui. TL cũng cùng về cùng, vậy là không có tăng 2 !!!

Thứ Năm, 9 tháng 12, 2010

Bài hát theo yêu cầu


Use cu Latin Nhân  - Sáng take , Hát:  Ý Lan
(Theo required TVC K3, Th.Th K9)



Use cu Latin mirror
To mong moi wait to wait
To width Chương NÂNG Ngưu
and number of the tan vo

book cu Latin mirror
To tháng day hoa mộng
To Hen Hồ ask Đường
And Khắc Khoái wait for various

book for em for em
roi nhin em nhin em
and Nam Tây Nam Tây
Chợ Hòn em Ngát NGAY

Chi có thể anh nhin em
la tim em Disassemble shifted
Chi có thể anh Nam Tây
La Hồn em Đàm nói

Em do not like as a Vợ
could not like that anh Chong
is only you want to ask you want to remember
Search for various within mơ

Dung that is the Vợ Chong
roi nhin various chán Ngân
book cu Latin mirror
To their ta mệnh Mông.

Thứ Ba, 7 tháng 12, 2010

Tâm sự bè bạn



Sự “để đời”

Lâu rồi tôi mới lên mạng (cũng là còn ham đi chơi đây đó). Lần này mở trang K3 gặp ngay bài của HMK6 (chỉ nghe tiếng, cũng coi như quen vậy) “Cảm xúc khi đọc SRTKL” (27/11/2010). Tuy tự nhận là “dốt văn”, nhưng tôi thấy bài nào của HMK6 cũng có cái… hay : Hành văn “ụych tẹc” rõ ràng, cách nhìn có tình có lý, luôn hướng thiện về bạn bè đã tạo nên cái “hay” ấy chăng?!
Tôi cũng có vài cảm nhận từa tựa HMK6 về 3 tập sách SRTKL của chúng ta :
Tập 1 là một ly nước mát (nước lã thôi) để chắp nối lại đám bạn bè. Tập 2 là một ly bia ướp lạnh, tạo thêm hứng khởi. Tập 3 là một bữa liên hoan nhẹ…
Tất nhiên, “tác giả” (tôi cho vào “…” vì tất cả chúng ta đều không ai có “ý đồ” làm văn ở đây) là những người không chuyên, nên tập nào cũng có sự thô ráp, trục trặc của dân “ngoại đạo” văn chương… Được vậy là tốt rồi.
Hồi BBT hô hào làm SRTKL2, có vài bạn nhỏ nhẹ, - Chắc đây là tập cuối của mấy ông hưu trí. Ta ráng “có mặt chút đỉnh” cho vui. Cũng là dịp “bố cáo” mình vẫn còn … sống “phẻ” (!)
Ai cũng chỉ nghĩ là “cho vui” thôi, nhưng khi viết đều cố gắng cho … đàng hoàng. Không tự viết thì “bắt” thằng khác viết dùm. Còn đứng tên ai thì … “makeno”(!) miễn không “sai phạm” gì là được. Nó như một “biểu tượng” cho ngôi trường xưa không còn chút dấu tích, như sự kích họat chắp nối lại đám bạn bè “mất tăm” sau mấy chục năm (điều này có lẽ “nổi lên” rõ hơn ở đám anh em phía Nam, nơi còn phảng phất tâm trạng của dân đi “mở cõi” phải trăn trở hơn và … “liều lĩnh” hơn chăng (?))
Tưởng SRTKL tập 2 là xong, anh em “xếp bút ngiên” nghỉ… khỏe. Ai dè lại có cả tập 3 SRTKL “hoành tráng” hơn ra đời. Đọc cũng thích (riêng tôi cũng có vài bài, mà chưa kịp “sửa sang” chi cả, nếu có sai sót gì, xin được lượng thứ). Nói như HMK6 : Với tài năng văn bút thế này thì “bị” hay “được” đưa vào sách cũng “đã” lắm rồi(!) “thôi thì anh em mình cả, ai chửi thì … mình nghe. Chỉ còn biết sori… sori liên tục…” Vui vậy. Nhưng dù sao cũng nên lắng nghe và rút kinh nghiệm (cả nội dung và cách làm) để lần sau có gặp nhau thì … vui hơn. Thế thôi.
Nay bạn HMK6 lại “gợi ý” việc làm tiếp SRTKL tập 4, với ý tưởng : Phải là một tác phẩm văn học thực thụ, hấp dẫn và là một cuốn sách để đời… Không biết các bạn khác “cảm” sao, chứ riêng tôi thì nghe hơi … hoảng! Ý tưởng là chính đáng, bài vở chắc chẳng thiếu, tâm sự còn đầy… Chỉ cần 1/10 “quân số” nhúc nhắc cầm bút thôi là… nhòe. Nhưng nêu “mục đích, yêu cầu” đến mức ấy thì “hoảng” là phải. Vì tôi thiết nghĩ : Đa phần anh em mình tuy đều có học hành tử tế, không ít người khá sâu sắc về trí tuệ (tôi không dùng từ “trí thức” vì bằng cấp giờ kiếm đâu chẳng có!) hoặc có nhân cách, bản lãnh đáng quý (dù thành danh hay không) nhưng đều là dân nghiệp dư về văn chương. Văn chương là tinh túy của đời, nhưng cái thế giới ấy nó mờ ảo, khúc chiết lắm, không phải là nơi của sự tâm tình bạn bè. Ở các cuốn SRTKL ta chỉ vì cái tình mà viết. Vì nhau mà viết. Viết cho vui. Sai thì sửa. Không ai có tham vọng gì ở đây (nếu có, họ lại chọn một “sân chơi” khác). Vậy nên, nếu đặt mục đích yêu cầu cao quá (một tác phẩm văn học thực thụ, một cuốn sách để đời…) thì chắc là sẽ … không ai dám viết nữa! (Chắc tôi cũng vậy!). Không phải do anh em ta “tài hèn đức kém”, mà vấn đề là : không nên đặt vấn đề ấy ra !... Lăn tăn về nó là mệt.
Sống đến tuổi này (trên dưới 60), lặn lội cũng nhiều, lo toan cũng lắm (cả việc chung, riêng) tạm coi là hiểu đời. Nhiều chuyện nhốn nháo, đảo điên vậy mà vẫn điềm tĩnh, vui tươi, tạm coi là yêu đời (thậm chí là cả tin đời)… Còn cái đọan “để đời” xin hãy đứng … xa xa (“kính nhi viễn chi” mà).
Nên nhìn nhận những cuốn sách SRTKL một cách bình thường, dung dị (như có bạn “mô đó” đã đùa : “Tau rứa đó, mi coi thì coi, không thì… vứt”). Như cuộc đời có dở có hay. Hay, dở đan xen. Vui, buồn lẫn lộn, gạn lọc để biết thêm về nhau. Chê bai nặng lời, khen ngợi quá mức, hay kỳ vọng quá cao đều là không nên. Cuộc đời của những cựu thiếu sinh quân chúng ta cũng vậy : hay, dở đan xen. Vui, buồn lẫn lộn… bình thường như bao người. Từ cuốn sách này, hay mọi sự giao lưu khác, là để niềm vui nhiều hơn, sự buồn bớt đi. Còn từ đó “rút ra” được cái gì là việc riêng của từng người.
Cuối cùng, theo tôi, ba cuốn sách SRTKL đã đạt được mục đích của mình (tạo nên một “biểu tượng” chung kết nối bạn bè lúc ban đầu) và hiện nó đang tồn tại êm ả trong anh em ta. Thế là vừa lượng, “quá lửa mất thiêng”. Nên dừng ở đây. Nhiệm vụ tiếp theo của sự kết nối ấy từ nay là của các Ban liên lạc, các mạng bạn Trỗi, các buổi “giao ban”… Tuy nhiên, nếu trong các cuốn sách “cho vui” ấy có vài bài nào đó, hình ảnh nào đó, hay chỉ vài chi tiết nào đó (có thể lắm chứ!) khiến bạn cười vang sảng khoái; hay trở nên tư lự, bồi hồi… thậm chí nghẹn nghào, nước mắt trào ra (như các bạn DM, CT, CP, KQ, KT, PH, ND, KL… đã viết) thì đó cũng chính là sư “để đời” chứ sao! Cái khái niệm “bất thường” này thực ra cũng chỉ là bình thường vậy thôi.
Nếu đều cùng quan niệm vậy, dẫu có ra đến SRTKL tập 4, tập 5… thì chắc nhiều bạn cũng cứ là … OK


Chí Thọ (K3)