Thứ Ba, 16 tháng 10, 2012

CÂU LẠC BỘ GÓC CAFE


Trong tp HCM có cau lac bộ thứ 6 thì ngoài này AE HN cũng gáy vào sáng thứ hai                    (9h - 11h) tai càfe GOC Đăng Văn Ngữ .Cương ghi lại vài clip và ảnh PR cho câu lac bộ           .AE ta giờ cũng về vườn hết rồi, nhưng nhà lại không có vườn nên Tỉnh với Cương cộng
thêm cả Hà Đông ,Tài Chí ..VV...VV.Còn mấy bạn nữa lập CLUB CAFE hàng tuần để
gặp nhau vui vẻ đồng thời cũng giải stress nũa.Club không cố định lượng thành viên ban
nào sáng thứ 2 rỗi thì qua tham gia uống nước hút thuốc và 'buôn dưa lê' thoải mái xong
giải tán .Qua vài tháng club cũng tương đối vào nề nếp .Đưa vài clip lên blog vừa là thông
 báo vùa là PR
Đây là quán AE chúng tôi ngồi càfe không ngon nhưng quen rồi không muốn đổi



Thứ 2 tuần trước ae ngồi vơi nhau xong đi viếng Lê Binh .Hôm đó có con Hữu Hoàng ra
HN đến cung con Mậu Chương





thứ 2 (hôm qua 16/10) có 5 người


Thứ Hai, 15 tháng 10, 2012

SAO KIM CƯƠNG


Phát hiện hành tinh bằng kim cương to gấp 2 Trái đất

Các nhà thiên văn học đã phát hiện thấy một hành tinh mới lấp lánh giống như một viên kim cương trên bầu trời.
Ảnh minh họa hành tinh 55 Cancri e.

Hành tinh 55 Cancri e, được phát hiện bởi các nhà thiên văn học thuộc trường đại học Yale (Mỹ), có bán kính lớn gấp 2 lần Trái đất và có trọng lượng gấp 8 lần hành tinh của chúng ta. Các nhà khoa học nghĩ rằng bề mặt của hành tinh 55 Cancri e được bao phủ bởi kim cương và than chì.

Nghiên cứu mới ước tính rằng 1/3 khối lượng của hành tinh 55 Cancri e – gấp 3 lần khối lượng của Trái đất – có thể là kim cương. Hành tinh này có quỹ đạo quay quanh ngôi sao mẹ rất ngắn chỉ 18 giờ/vòng, trong khi, quỹ đạo của Trái đất quanh Mặt trời là 365 ngày.

Hành tinh 55 Cancri e quay quanh một ngôi sao giống với Mặt trời thuộc chòm sao Cancer. Hành tinh này cách Trái đất khoảng 40 năm ánh sáng, nên nó có thể được quan sát bằng mắt thường từ hành tinh của chúng ta.

Đây là lần đầu tiên các nhà thiên văn học xác định một hành tinh kim cương quay quanh một ngôi sao giống Mặt trời. Nhưng với nhiệt độ cực nóng lên tới 2.148 độ C, các nhà nghiên cứu cho rằng sự sống không thể tồn tại trên hành tinh 55 Cancri e.

“Đây là lần đầu tiên chúng tôi phát hiện thấy một hành tinh đá với những thành phần hóa học khác cơ bản so với Trái đất. Bề mặt của hành tinh này dường như được bao phủ bởi than chì và kim cương hơn là nước và than chì”, tiến sĩ Nikku Madhusudhan, người đứng đầu nghiên cứu, cho biết trên Daily Mail.

Các nhà nghiên cứu cho rằng hành tinh 55 Cancri e không hề có nước và dường như được cấu tạo chủ yếu từ carbon (như than chì và kim cương, sắt, silic cacbua và có thể là một số chất slicat. Cấu tạo này hoàn toàn khác với Trái đất với lõi giàu ôxy và cực kỳ hiếm carbon.

Tiến sĩ David Spergel, giáo sư về thiên văn học tại trường đại học Princeton (Mỹ), đánh giá: “Siêu Trái đất giàu kim cương này là một bằng chứng cho thấy những hành tinh giàu kim cương khác thuộc các ngôi sao gần Trái đất đang chờ chúng ta khám phá”.
Hà Hương

Đât nước đang khó khăn ước gì cắn được một mẩu hành tinh này bán đi ủng hộ đất nước...he he he he he he  

Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2012

CHIA SẺ

.
Cương thấy các bạn bình luận nhiều nên cho lên BLOG khỏi phải nhấp chuột ..
 TK8 noi
Phan Vũ thách đố tuổi tác


Em ơi! Hà Nội – Phố

22:57 Ngày 08 tháng 10 năm 2012
Nặc danh Ngoc Anh nói...
Bọn em cám ơn chị Linh đăng các bài khoa học và văn học. Thỉnh thoảng chúng em ghé qua trang BTK3 thấy nhiều bài hay lắm. Mặc dù biết khoa họa và nghệ thuật chỉ là một, nhưng em vẫn thích sắc màu nghệ thuật hơn, cho nên đọc toàn bài thơ của bác Phan Vũ mới hiểu hết hình tượng và ca từ của bài hát Em ơi Hà nội phô, rồi nỗi ám ảnh về nó cũng được hóa giải,giống như lời ca của ông Trịnh Công Sơn người ta nói nó như câu chú phù thủy,bị say mà khó hiểu.

09:17 Ngày 09 tháng 10 năm 2012
Nặc danh HCQuang nói...
Tui biết nhân vật trong bài thơ mà tác giả gọi là "em". Chị ấy cũng đáng để "lên" thơ.
Dĩ nhiên thơ thì phải hư cấu (thơ thẩn mà lại). Tác giả lấy một em có thật để phác họa nên một "em của Hà nội phố", một "em của thơ".
HCQuang
14:46 Ngày 09 tháng 10 năm 2012
Blogger Tualinh nói...
@TC : 'phải yêu HN lắm mới viết được thế này',quá đúng. Mình rất muốn xen vào câu của cậu thêm 5 chũ:
'phải yêu HN lắm và phải là Phan Vũ mới viết được thế này'
21:34 Ngày 09 tháng 10 năm 2012
Blogger Tualinh nói...
@TK8 : Ông Ph.V bây chừ vẽ tranh miệt mài thì thuận theo...'lẽ giời' rồi còn gì.

Vì "Em ơi! Hà Nội-Phố ' là một tác phẩm Thi - Họa về Hà Nội độc nhất vô nhị...cho tới giờ.
'Thách đố' của ông thực sự là 'đáng gờm' với tuổi trẻ đấy.
21:42 Ngày 09 tháng 10 năm 2012
Blogger TK8 nói...
- Răng HCQ thông thạo chiên iu đương rứa hè ?

- "Chị Linh" dễ xương wá, chị nhiu tủi, còn trẻ là em nhào zô cua chị lun !
00:44 Ngày 10 tháng 10 năm 2012
Blogger hadongtran nói...
Với 1 tác phẩm " khủng " như thế này thì biết viết gì đây , viết bao nhiêu cho đủ - nhất là với 1 kẻ " chân đất mắt toét " như tôi ???.
Nhưng thôi , xin cứ liều vậy , ít nhất thì cũng là tỏ đc tấm thịnh tình của bản thân với ông bạn TL , người miệt mài như con ong thợ bé nhỏ , chăm chút cho trang blogk3 - nơi qua lại của biết bao lãng tử hào hoa , mà chẳng mấy ai nhớ để lại ... dù chỉ 1 chút gọi là ...

Số phận bài thơ & tác giả của nó , người ta đã nói tới khá nhiều , tôi ko muốn nhắc lại .

Đã lâu rồi , trong tôi có 1 câu hỏi : thơ về HN , chẳng biết có bài nào đạt tới cái tầm của " Em ơi ..." ko ?.( tất nhiên là câu chuyện của sáu bảy mươi năm trở lại đây thôi , còn xa hơn , thì với kiến văn nhỏ hẹp , tôi xin nhường lời cho những bậc cao thủ TC , Lê Công , Chí Thọ , TL ...).
Và trong số những " tượng đài nghệ thuật "(nói chung ) về HN , thì bài thơ này chiếm vị trí thế nào ?.
06:33 Ngày 10 tháng 10 năm 2012
Blogger hadongtran nói...
Nếu " Người HN " của NĐT là 1 bản hùng ca hào hoa mê đắm , thì với tôi , " Em ơi , HN phố " lại là 1 cuộc triển lãm ngôn từ độc đáo , có một ko hai , cuộc triển lãm về những cung bậc cảm xúc nhẹ nhàng mà phiêu lãng mang âm hưởng Pautovski , về HN .
Trong bài thơ , 23 khổ thơ là 23 mảnh ghép thần kì , xếp lại trong ta 1 HN đầy nhung nhớ của 40 năm về trước . Có thể nói , mỗi lá cây , ngọn cỏ của HN thuở ấy , qua bài thơ , đều để lại trong ta 1 nét bồi hồi ...
Đúng , phải yêu HN ghê gớm lắm mới làm ra đc , tất nhiên là ko thể đầy đủ , từng ấy mảnh ghép về HN . Thế nhưng với 1 cá nhân nhà thơ , chỉ bấy nhiêu thôi , cũng là 1 sự sáng tạo kinh hồn , mà chỉ trong những giây phút thần tiên , hiếm có suốt 1 đời , mới làm đc như vậy .
Ngôn từ của Phan Vũ , cũng giống như cây cọ trong tay 1 họa sĩ bậc thầy , đã vẽ nên 1 HN phảng phất liêu trai , mà vẫn thực như nó vốn có ... đọng mãi tự bao đời , bao tháng bao năm của những kiếp người , ở lại & đã xa ...

HN , mảnh đất ngàn năm của những võ công - văn hiến , tự thân nó đã là 1 nguồn cảm hứng vô tận, đủ cho mọi sự sáng tạo đến ngàn đời ...

" Thành phố ngày một xấu đi ..." , nhà " Hà Nội học mi-ni " TC đã nói như vậy . Chỉ kiệm lời vậy thôi , nhưng ta phải hiểu , trong đầu anh là cả 1 lớp lang câu chữ , đủ để viết nên 1 cuốn sách .
Và tôi , chỉ muốn nói thêm 1 ý , là : nếu HN của chúng ta còn phải nhận sự " chiếu sáng " của những ngôi sao " quả tạ " kiểu Hoàng Văn Nghiên , Nguyễn Quốc Triệu ngày xưa & Nguyễn Thế Thảo hôm nay , thì nó còn xấu , còn nham nhở & hoen ố ...mà những người như anh , như tôi & bao nhiêu nữa chỉ còn biết ngậm ngùi , than thở và ...botay.com mà thôi ....he he !!!!
07:12 Ngày 10 tháng 10 năm 2012
Blogger Tualinh nói...
@Ngọc Anh :'khoa học và nghệ thuật chỉ là một,'nhận xét này của em hơi bị...'siu' đấy.
Nếu KH là hoạt động của bán cầu đại não bên này thì NT lại là hoạt động của bán cầu đại não bên kia ở cùng một con người.
Bởi vậy một người cả đời làm công việc nặng về KH (hay nặng về NT) thì nay - khi đã già, nên chuyển sang tìm hiểu lĩnh vực liên quan tới vận động của bên kia.
Để làm gì?
để lấy cái 'sức trẻ' của cái bên ít làm viêc trước đây làm 'tươi' lại cái bên đã già cỗi vì lao động 'khổ sai' mấy mươi năm liên tục.
Đây là một phép 'dưỡng sinh' cực hay,có lẽ hiệu quả cũng chẳng thua gì các phép tập luyện dưỡng sinh khác (như yoga,khí công năng lượng..vv và vv...),chỉ khác là chẳng có ai nhắc đến và không có thầy hướng dẫn, ngoài sự 'giác ngộ' của chính bản thân.

'nhưng em vẫn thích sắc màu nghệ thuật hơn',lại thêm một lần đúng nữa.
KH và NT tuy hai mà một,nhưng cách thức hoạt động như nó thể hiện rất khác nhau ngay từ khi mới 'ra đời'(ai mà chả biết): một bên là 'lý',một bên là 'cảm'.
KH ngày nay có tính chất 'luận lý' và 'thực chứng',tức là phát triển nhờ 'suy luận' tầng tầng lớp lớp chồng chất:từ một nến tảng tới từng tầng lớp cao hơn. 'đối tượng' mà KH công nhận phải 'hiện hình', 'hiện hữu' bằng cách phải 'đo đếm' được theo cách nào đó.
KH đã,đang và không ngừng phát triển ngày một cao hơn. So với 300 năm trước,nay KH đã 'nhớn' hơn nhìu. Khó mà cãi được điều này.
Còn NT thì sao? nếu mục đích tối thượng (thiên chức giời giao)của NT là đề con người 'cảm' (nếu không 'cảm' được thì có nên gọi là NT không nhỉ), thì liệu có ai chứng minh được cái 'cảm' của người ngày nay phát triển 'cao' hơn cái 'cảm' của người 300 năm trước? Mặc dù hình thức NT (tức là phương tiện truyền cảm) thì phong phú hơn nhờ áp dụng các tiến bộ của KH.
NT là phương tiện để làm này nở cái 'cảm' vốn có ẩn chứa trong mỗi thuộc tính cá thể con người. Và không thể so bì 'cao-thấp' với nó được.
Ngọc Anh,có vẻ tới đây 'lý'(KH) và 'cảm'(NT) đường đi 2 ngả quá xa nhau mất rồi ,còn đâu 'là một' nũa.

Trên con đường tìm kiếm đến cùng bản chất thế giới này cuối cùng được tạo nên bời cái gì, vật lý học hiện đại theo từng bước xây dựng hệ thống lý thuyết 'hạt hạ nguyên tử' theo phương pháp luận lý: cái to hình thành từ những cái nhỏ,cái nhỏ hình thành từ những cái nhỏ hơn... vv ... cứ thế suy luận riết thành ra tận cùng ...không có cái gì cả (trọng lượng,kích thước biến mất tiêu -vì vậy mới nảy sinh ra tìm thấy 'hạt của Chúa' để mọi vật trở nên có khối lượng,giới KH vẫn còn hồ nghi có thể là ngộ nhận lắm, nên không đề cử giải Nobel năm 2012)
Ở đây có vấn đề là : khi chia nhỏ vật chất tới mức nào đó,các phương trình toán học cực kỳ phức tạp mô tả quá trình không còn đưa ra được 'nghiệm' tường minh và 'ổn định' nữa.Người ta buộc phải thêm cách 'cảm' để nhận ra kết quả.
Hihi,có vẻ có dấu hiệu KH bắt đầu buộc phải quay về với NT rồi. Nên dù gì thì gì KH với NT vưỡn lại là một- ‘về trong một nhà’ em à.

Thêm một chút,bế tắc xuất hiện vừa nêu của KH,theo chị có một nguyên nhân : đó là mô hình tính toán mô tả quá trình chia nhỏ vật chất vưỡn phải đặt trong môi trường nền tảng 'không gian-thời gian'.Trong khi đó 'không-thời gian' bản chất chỉ là 'kinh nghiệm' chủ quan của loài người (với 5 giác quan),có lẽ không còn thật thích hợp nữa ở cấp độ 'hạ nguyên tử'.

Với NT,'không-thời gian' không cần phải luôn là nền tảng,mà chỉ là môt sắc thái 'cảm' nó có thể mang lại.
"Em ơi! Hà Nội-Phố" là một ví rụ như thế.
Ngọc Anh,chị không biết hiện em đang làm việc theo bán cầu nào và đã được nhiều năm chưa. Nhưng sự 'tinh tế' thì có vẻ tồn tại ở cả 2 bán cầu em ạ.
13:05 Ngày 10 tháng 10 năm 2012
Blogger Tualinh nói...
@HCQ :
'Tui biết nhân vật trong bài thơ mà tác giả gọi là "em". Chị ấy cũng đáng để "lên" thơ'. Tò mò quá anh ơi,anh có thể cho biết cụ tỷ hơn được không,hở anh?
13:21 Ngày 10 tháng 10 năm 2012
Blogger Tualinh nói...
@HDT: 'Trong bài thơ , 23 khổ thơ là 23 mảnh ghép thần kì , xếp lại trong ta 1 HN đầy nhung nhớ của 40 năm về trước . Có thể nói , mỗi lá cây , ngọn cỏ của HN thuở ấy , qua bài thơ , đều để lại trong ta 1 nét bồi hồi ...'Thiệt hay cái 'cảm' này.
'Rubic',hay 'kính vạn hoa' của hình cảnh HN-như có lần HDT từng phát biểu,tớ cũng thấy vậy.Từng chữ từng câu trong bài thơ đậm 'cảm xúc' của một con người phí sau những hình tượng,bài thơ dường như còn cho cảm nhận phong cách của một NT sắp đặt'nữa.
Ở đây ta không 'thấy' dòng chảy cuồn cuộn đầy uy lực của vị chúa tể 'thời gian',mà chỉ cảm thấy nó 'vương vương' đâu đó ẩn hiện lấp lánh giữa các hình tường.
'Thời gian' đã được 'vỡ vụn' ra trong bài thơ. Ấy là kiểu của trường phái 'ấn tượng','lập thể'...? Phải chăng chất 'Họa' của bài thơ là ở chỗ đó?

13:38 Ngày 10 tháng 10 năm 2012
Blogger Tualinh nói...

Ám ảnh “Em ơi!Hà Nội-phố”

Thơ Phan Vũ ( Comment )

Em ơi, Hà Nội phố
Ta còn Em
Thoảng trong hơi thở...
sương lạnh đêm Thu
...Cọt kẹt...kinh côông...
Đồng hổ cổ,
mờ ảo
phòng tranh
Hà Nội phố,
câu Thơ
chao nghiêng
ký ức,
bâng khuâng...
rơi
giọt..giọt...
thời gian.

Tualinh.07/2011

trước đây bên trang TT đã có đăng một phiên bản khác của bài thơ và có một số bình luận ở đó,
mời các bạn qua xem lại.
22:05 Ngày 10 tháng 10 năm 2012
Blogger hadongtran nói...
Tìm về với bài thơ yêu thích , có khác nào ta đến với người tri kỉ tri âm để mà sẻ chia , tâm sự ... , phải chăng đó là 1 phép " dưỡng sinh " - ta thanh lọc & làm mới tâm hồn của mình ...he he !!!.

PV làm bài này từ 1972 , nhưng ít người biết đến , cho đến lúc đc nghe Phú Quang ...
Người nhạc sĩ tài năng đã mượn của nhà thơ những ngôn từ mượt mà say đắm nhất , để vẽ nên , trên nền nhạc , một HN mờ ảo , lung linh nhưng vô cùng gần gũi , thân thương . Có lẽ , làm đc đến vậy , PQ đã rất , rất xứng đáng để cho ta ngả mũ kính chào .

Thế nhưng , lẽ đương nhiên , HN của PV phong phú và sâu sắc hơn nhiều . Cảm xúc của nhà thơ khi thì đưa ta trở lại với câu chuyện của ngàn năm trước , Lý Công Uẩn đọc " Chiếu rời đô ": Bến nước nào đã neo thuyền ngự / Đám mây nào in bóng rồng bay / ...
Là " Kinh sư muôn đời " , HN tụ về nó những tinh hoa văn hóa ưu tú nhất của cả dân tộc , mà tên tuổi còn lưu mãi , đời đời : Ta còn em dãy bia đá / Danh hình hội tụ / Rêu phong gìn giữ nét tài hoa .../
HN trong thơ PV đâu chỉ của giới thượng lưu quí tộc " sênh sang mũ áo " , " lộng lãy xiêm y " mà hơn hết và trước hết , nơi đây thuộc về những con người bình dân , lam lũ - những ông chủ thực sự ngàn đời , đã làm nên " phong vị ko lẫn vào đâu đc " của HN : Một đời cơ nhỡ /Trăm ngày ngược xuôi / Đầm đìa nước mắt / A vã mồ hôi / Bơ gạo mớ rau .../ lá bánh củ khoai / ... , là cô hàng hoa " gánh mùa thu đi qua cổng chợ " .

Chắc ai trong chúng ta cũng dễ nhận thấy , HN trong thơ PV , đó là " một không gian yêu " một không gian của những mối tình .
Đa tài , đẹp trai cao to , phong cách hào hoa lãng tử , PV hút hồn không biết bao nhiêu thiếu nữ Hà thành . Chả thế mà chàng đã cưới đc nàng - 1 thiếu nữ tài danh & xinh đẹp nổi tiếng 1 thời - diễn viên điện ảnh , vai nữ chính trong phim " Chung một dòng sông " - đứa con đầu lòng , niềm tự hào của nền điện ảnh VN .
Phảng phất đây đó trong suốt bài thơ , là bóng dáng , hương sắc , là " dấu vết kỉ niệm " ...của những bóng hồng đã " lướt nhẹ " qua cuộc đời PV . Kể cũng đáng khâm phục và ghen tị ... he he .




05:47 Ngày 12 tháng 10 năm 2012
Blogger hadongtran nói...
Còn một HN nữa , HN của PV .
Ở đây tôi ko muốn nói tới HN của năm " khởi chiến : " Những con người lên đường / ...con tàu chở những người lính / về phía Nam vào trận đánh /...
Cũng ko phải HN của những người năm ấy " ra đi mang theo buốt giá / Aó choàng ko ấm thân gầy / .../ đi tìm khoảng cách / để quên / nào biết nơi phương xa / tháng năm mòn mỏi .../ người bỏ xứ / quay nhìn lần cuối / những ngôi nhà cửa đóng / im lìm ...
" Nằm ở nơi trung tâm trời đất " HN đã chứng kiến những " rung lắc chính trị " kinh hồn . Và người HN buộc phải làm quen với nó . Chả thế mà người xứ " trong sông " ấy . vừa mới chào đời : oa oa tiếng khóc " , vừa lớn " chinh chiến đã gần kề trước cửa "...
Khi viết bài thơ , vào những năm tận cùng khói lửa ấy , ta ko thấy " sao vuông đầu mũ " và " chân bước hiên ngang ..." mà chỉ thấy " một tháng chạp / trắng khăn sô / khói hương dài theo phố / thâu đêm / mẹ thức / hóa vàng / ... con đường ngẩn ngơ / dãy phố ko người ở / khu trắng nằm trong tọa độ / ...
Đúng là HN trong mất mát , đâu thương ...phần quật khở có vẻ hơi ít ... " không hợp nhãn " những người canh gác văn nghệ thời đó chăng ??? - và chính vì vậy ông tự thấy ko nên trình làng bài thơ này chăng ?.

Còn hơn thế nữa : một Hàng đào / không bán đào / một Hàng bạc / ko còn thợ bạc / đương Tràng thi / ko chõng ko lều / ko ông nghè bái tổ vinh qui /...một cái gì đó trớ trêu , tréo ngoeo , ko hợp logic ... thì nó có tồn tại đc mãi không ?.
Cái khổ thơ 21 cũng rất lạ : " một màu xanh thời gian " lại đi kèm với " 1 màu xám hư vô " , " nhợt nhạt vàng son / đậm đầy cay đắng " và người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố , không nhớ nổi con đường ..." tha hương ngay trước cổng nhà mẹ cha " ...những câu thơ tưởng chừng như còn bỏ ngỏ với người đời .
Tại sao ấy nhỉ , con người " ngày đi nặng nỗi mang tên nhớ /...mà ngày về là 1 dãy số không : biển số nhà , tên phố , bậc đá , mái hiên ... mà chỉ còn lại " mảng đời quên " . Phải có 1 cái gì lớn lắm , rung lắc lắm mới chấn động hồn ta đến như vậy .
Tôi cũng chẳng mấy tự tin khi nhận ra những điều này . Bởi ko khéo , chính mình lại bóp méo 1 bài thơ , 1 tác giả mà mình yêu đến cháy lòng !!!.
" Ta còn em mảnh đại bác
Ghim trên thành cũ
Một thịnh
Một suy
Thời thế
Lẽ hưng vong " ...
Vẫn biết , luận như thế về lẽ tử sinh vạn vật là lẽ thường tình . Nhưng vào cái thời điểm đầy gió bão & rất nhạy cảm ấy ... phải chăng là quá liều ???.
Người tài thường hay " rắn mặt ". Phải chăng như 1 vị bác sĩ thượng thừa , PV đã kịp nhận ra những " tế bào lạ " trên cơ thể đang rất tráng kiệh của chế độ ngày ấy ?...
Nói tới đây , tôi lại nhớ về câu chuyện vỉa hè . Rằng , lâu lắm rồi , đầu những năm 50 thế kỉ trước . Một trong những nhân tài , 1 nghệ sĩ bậc thầy ( Văn Cao , hay Nguyễn Tuân , tôi ko nhớ rõ ) đc cho sang LX để tham quan . Khi về , mọi người hỏi thăm , ông ca ngợi nhiều lắm . Nhưng chỉ với 1 , 2 người gần gũi , ông lắc đầu " ko ổn " .
Thì ra , với tầm kiến văn quảng bác , ông đã nhận ra " một cái gì đó " - đang âm thầm gặm nhấm cái cơ thể của " thành trì vĩ đại " - mà mãi tận 40 năm sau mọi người mới nhận ra , vỡ òa !!
Có lẽ nào PV cũng tài năng cái thế đến vậy , và ông đã bóng gió trong thơ ???.

He he , dài quá rồi , trong khuôn khổ cảm xúc về 1 bài thơ . Trúng hay trật , điều này liệu có quan trọng gì . Miễn là được chia sẻ với bạn hữu xa gần .
07:14 Ngày 12 tháng 10 năm 2012
Nặc danh TC nói...
xem lại cùng thời, và cùng "dịp" tai nạn đầu hòa bình với PV, có Trần Dần, Hoàng Cầm, Lê Đạt..., đều làm thơ "mới" hơn một chút, và trót chê một ông là "có vần quá". Trường ca này làm sau, trong chiến tranh, nhưng có lẽ vẫn trong dòng cách tân này.
Giải thành tựu trọn đời của hội nhà văn HN 2012 trao cho Phùng Cung, cũng hội này, "đi" 12 năm. Bài "Trà" của ông chỉ 3 câu:
Quất mãi nước sôi
Trà đau nát bã
Không đổi giọng Tân Cương
09:43 Ngày 12 tháng 10 năm 2012

Hà Nội đáng thương



(Bài này “thấy bảo”  sẽ được đăng, nhưng chắc sẽ cắt xẻo. Tôi đưa lên hưởng ứng đề tài HN của anh T. L. qua thơ  Phan Vũ)

Hà Nội từng vào trong thơ văn nhiều thế hệ văn nghệ, từ những người ở xa, những người sống cách nay đã lâu. Cảm xúc trìu mến, nhớ nhung hoặc thương sót thường là “chủ đạo”. Những dòng viết để đời ấy đem in ra khiến kẻ đẩu đâu muốn tìm về nếm náp, còn người tại chỗ thì tự hào.
Thành phố như một sinh thể phừng phừng, quá đa dạng, nên ấn tượng trong mỗi tác giả không giống nhau. Tuy thế, trong trí nhớ của tôi về những trang viết cách nay bẩy tám chục năm thì ẩm thực là “đầu vị” của nhiều người, và nó lại phản ánh ngay cái túi tiền của các vị. Một Tô Hoài có vẻ lầm lụi, thuộc nhiều nết ăn của dân ngoại ô, quà cho Nguyễn Bính có chiếc bánh giò. Thạch Lam thì không ai tinh nhã, sang trọng bằng, dù trước ông ít lâu có “me” nọ bắc bậc đến mức “ăn giò nhả bã”. Sau năm 1954, Nguyễn Tuân để lại phở, món “quà căn bản” và những lần đi uống rượu tây (đâu là uống “boóng”) ở khách sạn Metropole. Trong Nam, là tuyệt phẩm “Thương nhớ mười hai” của Vũ Bằng.
Đấy là trí nhớ, một tài sản ngày càng tồi tệ của con người ta. Nên chi chả nhắc đến nó nữa, mà bắc sang những trang sách đang có trước mặt, để điểm lại ấn tượng dân văn nghệ để lại từng thời khắc.
Nguyễn Huy Tưởng tự nhận mình là “nhà văn thiên về ca ngợi”. Nhưng năm 1956, trong bút ký (?) “Một ngày chủ nhật”, ông có những mô tả thật ngổn ngang: “Quần áo phần lớn màu tối, lạnh và khắc khổ, đồng loạt kiểu cán bộ. Hà Nội đã mất nhiều màu sắc. Gần mép hè, một cặp vợ chồng trẻ sánh vai nhau đi. Người phụ nữ có bộ mặt xinh tươi, bộ tóc uốn mềm mại, bộ áo dài cắt khéo. Sau một thời gian dè dặt, phụ nữ Hà Nội lại bắt đầu trang điểm. Nhưng họ vẫn chưa được tự nhiên lắm. Dù sao bộ áo của người phụ nữ trẻ kia cũng là màu tươi duy nhất trong đám người đồng phục trên quãng đường này”… “Nhưng hồ Gươm đã mất nhiều vẻ đẹp lắm rồi. Nước hồ gợn váng, ven đầy rác rưởi. Bờ không được sạch, lủng củng những quảng cáo vụng về, bầy vô tổ chức, những biển giới thiệu hình ảnh nước bạn, hầu như không ai săn sóc, vì mặt kính không mấy khi sạch xác ruồi muỗi. Có cảm tưởng hồ bị bưng kín và bé lại. Đường đi có nhiều chỗ lầy lội. Thùng rác như chiếc quan tài lù lù bên lối đi”… “Phố Tràng Tiền. Người chen chúc nhau đi lại. Nhiều cán bộ và công nhân viên hơn là người dân sản xuất bình thường tràn ngập các phố xá trong những ngày chủ nhật. Phản ánh cái tình trạng của một bộ máy quan liêu cồng kềnh chưa khắc phục được”.
Dự cảm đầu “ngày về” của Nguyễn Huy Tưởng rờn rợn những âu lo. Nguyễn Tuân thì “trực giác” hơn. Đâu như đang đi bộ, anh thanh niên nọ va vào rồi mở mồm xin lỗi, nhà văn cảm ơn lại “vì anh biết xin lỗi”. Giai thoại này chả biết chính xác đến đâu.
Cuộc chiến chống Pháp rồi chống Mỹ sau đó cuốn người ta đi theo mạch sống khẩn trương, khắc khổ. Khi dòng chẩy ấy “thỉnh thoảng” dừng lại, hình như Nguyễn Khải là người nhạy bén nhất trong các quan sát, so sánh. Truyện ngắn “Một người Hà Nội” của ông trở lui lại thời ta mới trở lại Thủ đô, với một bà cô. “Tôi nói: “Nước được độc lập vui quá cô nhỉ?”. Cô trả lời: “Vui hơi nhiều, nói cũng hơi nhiều, phải nghĩ đến làm ăn chứ”. Theo cô, chính phủ can thiệp vào nhiều việc của dân quá, nào phải tập thể dục mỗi sáng, phải sinh hoạt văn nghệ mỗi tối, vợ chồng phải sống với nhau ra sao, trai gái phải yêu nhau thế nào, thậm chí cả tiền công xá cho kẻ ăn người ở. Về sau tổ dân phố lại vận động không nên nuôi người ở? Nhà này trước đây có hai người ở, một anh bếp và một chị vú… Mỗi ngày chị đi chợ, đều có cán bộ bám theo, dò hỏi: “Chị có bị nhà chủ hành hạ không? Tiền công có được trả đều đặn không? Thái độ chính trị của họ là như thế nào?”. Chị vú gắt ầm lên: “Nếu họ không tử tế thì tôi đã xéo từ lâu rồi, không khiến anh phải xui”. Chị ta kể lại chuyện đó cho cả nhà nghe, bình luận: “Cách mạng gì toàn để ý những chuyện lặt vặt”.
“Một người Hà Nội” chuyển sang đoạn sau khi đất nước thống nhất, gia đình bà cô mở tiệc đoàn tụ. “Trong bữa tiệc hình như tôi nói có hơi nhiều, nói về thành phố Sài Gòn rộng hơn, đông hơn, đẹp hơn cái Hà Nội của mình, về người dân Sài Gòn cũng lịch thiệp nhã nhặn hơn người dân Hà Nội. Những người ngồi nghe đều nín lặng… Tôi đã nói điều gì thất thố?”. Một đoạn khác, nhân vật “tôi” thấy Hà Nội đã sống lại phần xác, còn phần hồn thì chưa. Cứ nhìn nghe họ buôn bán, ăn uống, nói năng, cư xử với nhau ở ngoài đường là đủ rõ. “Tôi đạp xe ở đường Phan Đình Phùng, đạp chậm… Một ông bạn trẻ đạp xe như gió thúc mạnh bánh xe vào đít xe tôi, may mà gượng kịp. Tôi quay lại, nói cũng nhẹ nhàng: “Cậu đi đâu mà vội thế?”. Hắn không trả lời, đạp vượt qua rồi quay mặt lại “Tiên sư cái anh già!”. Lại một buổi sáng tôi đến thăm bạn…, lát lát phải hỏi thăm. Có người trả lời, là nói sõng hoặc hất cằm, có người cứ giương mắt nhìn mình như nhìn con thú lạ”.
                                     *
Các già văn ấy mỗi người mỗi kiểu “phát biểu” về Hà Nội. Ông Tưởng âu lo, ông Tuân trực cảm, ông Khải kín kẽ sau nhân vật “tôi”. Dầu sao thì họ đã khuất núi cả, còn mỗi già Tô Hoài. Thế còn những người đang sung sức trên văn đàn hôm nay thì sao? Chẳng may, là tôi lại chơi với vài người có cảm giác rất nghiệt ngã. Nhà thơ Văn Công Hùng “mô tả” Hà Nội:
mùa thu trườn qua ngã tư
người xe người xe đông cứng
mùa thu tiếng còi như thét
em trùm mùa thu ninja

và bụi và nóng và trôi
mùa thu chết ngạt trên đường
Mà trước đấy, ông phó chủ tịch Hội Văn nghệ Gia Lai này đã từng viết, là “Hà Nội cho anh biết nhớ / mùa đông cồn cào rắc muối trong anh”
Phan Thị Vàng Anh sống nhiều nơi, chủ yếu phương Nam, và có thời “dính” đến Hà Nội. Trong tập “Gửi V.B” được giải thơ của Hội Nhà văn Hà Nội năm 2007 của chị có câu:
Thốc đến tận tầng ba giọng nói người Hà Nội
để rồi
Hồ Gươm ngay dưới kia nay đã thành người lạ
Từng thân thuộc mà thành người lạ là có chuyện rồi. “Chuyện” ấy không giải quyết được, mà to ra. Gần đây, trong truyện ngắn có dáng dấp một tự sự “Hà Nội tháng 7 năm 2011”, Vàng Anh viết:
“Những người cả tuần mới phải ra phố một lần, những người một bước là lên ô tô, xuống ô tô có thể cười chị em Hà Nội mùa này trông giống nhau như tạc: váy ngắn hở đùi nhưng bên trên là áo chống nắng tùm hum, có mũ lụp xụp và manchette phủ dài qua hết hai bàn tay, mặt đeo khẩu trang, mắt đeo kính râm. Trông các chị, các cô rất xấu, nhưng có đi làm mỗi ngày mới hiểu được vì sao phải thế: nắng những năm này hình như có trộn cả hơi xăng, muội than, và da dẻ phấn son rồi không thể mỗi lúc mỗi rửa như thời còn để mặt mộc làm căn bản… Áo chống nắng mới cách đây một tuần đã tiến thêm một bước đi kèm váy chống nắng: quấn quanh thân dưới như xà rông, những chiếc váy này may bằng vải rẻ tiền càng làm cho thành phố thêm nhếch nhác. Cả thành phố như đầy những đống giẻ di động, bắt buộc và có lý…”.
Sau khi quan sát, mô tả, nhà văn sang đoạn sâu sắc hơn, nghĩ ngợi về căn cốt bên trong đô thị thủ đô:
 “Nếu như ở Sài Gòn có cảm giác cái gì cũng “ngoài” ta, xa ta, thì ở Hà Nội cảm giác cái gì cũng sát vào ta, cô đặc hơn: trời, cây, người, sự soi mói của con người, sự thân mật và du đãng của con người, tiếng người… cái gì cũng như “nước cốt” không ngừng làm ta ngạc nhiên và hơi sợ hãi vì nó quá gần ta.
Cái sự gần, sự sát ấy, nếu như mới cách đây khoảng năm năm còn là ở mức dễ chịu vì xe chưa đông lắm, người chưa đổ về lắm, thì đến năm nay đã trở nên khó chịu. Thứ nước cốt kia đã thành đậm đặc vì độ dày ken của tất cả mọi thứ, trở nên ngột ngạt mồ hôi người. Từng ấy sự soi mói được nhân lên, từng ấy giọng nói Hà Nội nhân lên, sự cau có ngọt ngào hay giả tạo cũng nhân lên… làm người phương xa như trúng nắng, xây xẩm. Muốn ra đường gặp một người quen thì phải cọ xát với cả tá người dưng, nhất là hẹn ở những phố trung tâm thì người dưng vừa đông, vừa vô hồn.
Vô hồn là phải, vì đám đông kia tuy sống nhờ Hà Nội, không muốn rời Hà Nội, nhưng Hà Nội chỉ là một phương tiện, không phải là nhà. Cứ nhìn những cuộc bia của hội đồng hương Nghệ An hay Thanh Hóa là hiểu: họ yêu quê họ biết bao nhiêu – nơi mà họ quyết tâm ra đi… Đó, ngày nay ta sống trong Hà Nội là sống với các hội đồng hương khổng lồ và ồn ã. Người Hà Nội gốc với những bà cụ áo phin nõn rót nước vối ủ cho ta uống, những ông cụ (luôn đi cùng các bà cụ kia) áo may ô tinh tươm mắt lấp lánh tủm tỉm cười… ngày càng vắng. Người Hà Nội cổ cũng như cà cuống đồng, biến đâu hết, thỉnh thoảng bắt được một bà / một ông / một con tưởng như bắt được linh hồn của một thời”.
Người Hà Nội hằng tự hào về truyền thống “thanh lịch”, “hội tụ, kết tinh, lan tỏa” của mình. Điều đó là có thật. Nhưng còn một sự thật khác, là tứ xứ đổ về đây khai thác, tận dụng, bòn rút thành phố. Xin không cắt nghĩa nguyên nhân (nông thôn đang trống toang), chỉ nói rằng nó làm thành phố luộm thuộm, tự phát, nhem nhếch hơn. Hai quá trình thành thị hóa nông thôn và nông thôn hóa thành thị cứ cuồn cuộn song hành. Trong gia đình “Hà Nội mới” trưởng giả, con cái hùng hục híp hóp chát chít trong khi ông bố chồm hỗm hai chân trên xô pha xỉa răng chanh chách.
Ai đấy sẽ bảo các nhà văn nhà thơ trên đời này ít lắm, những điều họ cảm thấy, nói ra trên đây chả ai nghe thấy đâu. Nhưng nhiều khi, rất nhiều khi, sự thật, chân lý không nằm trong đầu đám đông, mà lại do thiểu số ít ỏi nắm.
                                                           TTC        2012

Thứ Hai, 8 tháng 10, 2012

Giải Nobel Y học 2012


Thứ hai, 8/10/2012, 18:37 GMT+7

Anh - Nhật chia nhau giải Nobel Y học 2012


Giải Nobel Y học năm nay được trao cho 2 nhà khoa học 
John Gurdon, người Anh và Shinya Yamanaka, người 
Nhật, với nghiên cứu về tái tạo tế bào trưởng thành để 
được tế bào gốc ban đầu, từ đó hình thành bất kỳ loại mô 
nào.

Hai nhà khoa nhận giải Nobel y học năm nay là ông John Gurdon, người
Anh (bên trái) và ông Shinya Yamanaka, người Nhật (bên phải). Ảnh: AFP.
















Hội đồng Nobel thuộc Viện Karolinska, ở Stockholm, Thụy Điển,cho rằng phát hiện này
"cách mạng hóa nhận thức của chúng ta về cơ chế phát triển
của các tế bào và cơ quan nội tạng".

( đọc toàn bài )

Bất hủ một Bài Thơ : " Em ơi! Hà Nội - Phố "



Trường ca


Em ơi! Hà Nội – Phố

Gửi những người Hà Nội đi xa  
1.
Em ơi! Hà Nội – Phố!
Ta còn em mùi hoàng lan
Ta còn em mùi hoa sữa
Tiếng giày ai gõ nhịp đường khuya
Cọt kẹt bước chân quen
Thang gác thời gian
Mòn thân gỗ
Ngôi sao lẻ lạc vào căn xếp nhỏ 
Ta còn em chấm lửa
Điếu thuốc cuối cùng
Xập xòe
Kỷ niệm
Một con đường
Một ngôi nhà
Khuôn mặt ai
Dừng trong khung cửa
Những phong thư bỏ quên trong hộc tủ
Không tên người
Không tên phố
Người gửi không tên

Ta còn em chút vang động lặng im
Âm âm tiếng gọi
Trong lòng phố
2.
Em ơi! Hà – Nội – Phố!
Ta còn em một gốc cây
Một cột đèn
Ai đó chờ ai
Tóc cắt ngang
Xõa xõa bờ vai
Khung trời gió
Con đường như bỏ ngỏ 
Ta còn em khăn choàng màu tím đỏ
Thoáng qua
Khuôn mặt chưa quen
Bỗng xao nỗi nhớ
Mỗi góc phố một trang tình sử…

Gặp mặt K3 - Phần 2 và 3.



Xin đăng nốt hai phần cuối của Việt Hùng Video "Gặp mặt Bạn Trỗi K3 năm nay". Phần hai là phần lễ chính với các phát biểu của Trưởng Ban LL phía Nam, của thầy và bạn. Phần 3 là phần giao lưu văn nghệ.

 Gặp mặt K3 SG - Phần 2



 Gặp mặt K3 SG - Phần 3

Thứ Bảy, 6 tháng 10, 2012

Tin buồn Bạn Trường Trỗi .



Tin buồn


          Bạn Lê Hòa Bình, sinh năm 1953, Bạn Trỗi Khóa 5 - Ủy viên BLL nhà Trường - Trưởng BLL Khóa 5, do bị nhồi máu cơ tim đã từ trần hồi 12h45 ngày 05/10/2012 tại Khoa cấp cứu A9, Bệnh viện Bạch Mai - Hà Nội.
Lễ viếng được tổ chức từ: 12h30 - 14h, thứ hai, ngày 08/10/2012, tại nhà Tang Lễ BQP số 5 Trần Thánh Tông - Hà Nội.
Lễ Truy điệu và Đưa tang vào hồi 14h.
Lễ Hỏa táng được tiến hành cùng ngày tại Đài Hóa Thân Hoàn Vũ - Văn Điển - Hà Nội.
Các Bạn Trỗi K5 xin chia buồn với Vợ, Con và Gia đình Bạn Lê Bình.
Các Bạn Trỗi K5 tập trung viếng lúc 13h30.

Được đăng bởi Ngô Thế Vinh K5 .



Lê Bình, người bạn lặng lẽ

          Bất ngờ khi nhận tin Lê Bình k5 vừa mất do nhồi máu cơ tim. Vinh k8 báo, Vinh xái, Việt Dũng xác nhận đang ở Bạch Mai, lo cho Lê Bình.
Thật buồn. Tôi không có nhiều chuyện với Lê Bình. Nhưng cái dáng vẻ lặng lẽ dịu dàng mà khi vui thì rất nhộn của người lính Quảng Trị dũng cảm năm xưa luôn làm tôi mến.
          Lần cuối gặp Lê Bình (đứng đầu bên trái) là ở đám cưới con gái Lê Minh, chụp ảnh các bạn, những người đồng ngũ.



          Nhắn tin cho mấy người, gọi điện cho mấy bạn, nhận cuộc gọi,... Rồi vẫn cứ phải viết ra cho nhẹ lòng.
Tin tiễn bạn, chờ chính thức bên K5.

Được đăng bởi Hữu Thành . Nguyễn  K4 .


Thứ Năm, 4 tháng 10, 2012

04/10 55 năm trước,Sputnik-1...


Thứ năm, 4/10/2012, 10:44 GMT+7

Hơn nửa thế kỷ vệ tinh đầu tiên của nhân loại


55 năm trước, ngày 4/10/1957, vệ tinh đầu tiên của Liên Xô lên
vũ trụ khiến cả thế giới phải thán phục và mở màn cuộc chạy
đua vào không gian giữa hai cường quốc Liên Xô và Mỹ.




Sputnik-1 có nghĩa là "bạn đồng hành" - trên vệ phóng của tên
lửa đẩy R-7 vào ngày này cách đây 55 năm, tại trung tâm không
gian Baikonur, Kazakhstan. Vệ tinh nhân tạo đầu tiên của loài
người nặng 83 kg. Ảnh: NASA.

( xem toàn bài )



Gặp mặt K3 SG: Gặp lại bạn bè xưa.



Việt Hùng gửi tui một DVD đầy các clips quay hôm gặp mặt hàng năm (29/7/1012) để đăng lên Blog cho mọi người xem. Thêm nhiều hình ảnh, chi tiết vui ngày gặp mặt K3 SG với đoàn đại biểu HN. Tui cũng chỉ biên tập chút ít, còn vẫn giữ nguyên những gì Việt Hùng ghi ngày hôm đó.Để phù hợp với kiểu cách đăng tải lên mạng, tui chia DVD ra làm 3 phần. Xin giới thiệu phần đầu với tiêu đề : Bè bạn gặp lại nhau.




Thứ Ba, 2 tháng 10, 2012

Lẳng lặng mà xem...


Thứ ba, 2/10/2012, 11:52 GMT+7

Chuyện buồn quan chức về hưu đi làm thêm


Phần lớn đều không thiếu tiền nhưng họ ngày ngày vẫn đi làm để
tuổi già không quên việc. Tuy nhiên, đôi khi họ không ngờ vì
nặng tình với công việc mà lại rơi vào tình cảnh đáng tiếc.
>Khi sếp về hưu
>Cựu Thống đốc làm thành viên HĐQT

Chuyện quan chức về hưu vẫn ngày ngày đi làm là chuyện
không mới trên thế giới và cũng chẳng còn lạ lẫm ở Việt
Nam. Ở Anh, người ta biết tới ông Tony Blair với danh hiệu
diễn giả đắt giá nhất hành tinh sau khi ông rời chức Thủ
tướng. Hay như Bill Clinton trở thành diễn giả ăn khách khi
không còn làm Tổng thống Mỹ.

Tại Việt Nam, xu hướng các lãnh đạo về hưu đi làm thêm
bắt đầu từ vài năm trước với những tên tuổi lớn tham gia
vào các doanh nghiệp như nguyên Thứ trưởng Bộ Tài
chính Lê Thị Băng Tâm làm Chủ tịch HĐQT ngân hàng
HDBank; cựu Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Cao Sĩ
Kiêm được bầu vào HĐQT DongA Bank.

Thứ Hai, 1 tháng 10, 2012

TAI SẢN MỀM CỦA VIET NAM