
Rừng nhiệt đới chằng chịt, họa biết bay mới qua nổi.
Trong hình là
1 gã khách lặn không quen biết (tui chờ cho gã nhảy vô ông kính để thêm phần sinh động).Còn 2 đốm trắng không hiểu là cái gì.
Người Tây tạng sinh tồn trên vùng đất khô cằn, khí hậu nghiệt ngã, một ngày đủ bốn mùa, sang đông lạnh như Xibia cực bắc, tới hè nóng như sa mạc
Một trong các bí quyết sống khỏe của họ là “nhắm” rượu tỏi (chứ không phải ăn tỏi sống).
Nhưng bên ta uống để làm gì?
Nước ta rừng vàng biển bạc, bốn mùa cây trái tốt tươi, mặc sức ăn chơi chứ không “vất” như bên Tây tạng, có lo là lo cái đường tiêu hóa, là lo trúng gió, cảm, cúm mà sinh “hư”. “Trăm bệnh do hư” – các cụ bảo thế. Nếu Bọ kém về đường tiêu hóa hoặc kém khả năng chịu đựng thời tiết hoặc chả bị làm sao cả, thì chỉ việc “nhắm” rượu tỏi.
Bí thuật chế biến ra sao?
Lựa tỏi già (tỏi Bắc tốt hơn tỏi Nam) bóc sạch vỏ, tách rời các tép ra, cho vô chai, chế rượu dzô, cứ phân nửa kí tỏi thì chế dzô nửa lít rượu từ 50 độ trở lên. Ngâm trên 15 ngày là dùng được.
Trình tự “nhắm” rượu như thế nào?
Trình tự sử dụng rượu tỏi của người Tây tạng tuân theo đồ thị “hình sin” rắc rối, nhưng thiển nghĩ ở bên ta như sau đây đã quá ổn rồi: Đều dặn mỗi ngày, Bọ “nhắm” nửa muỗng cafe rượu tỏi. Với kẻ không biết uống rượu thì pha thêm nước “lọc” cho nó lợt. Nó “hay” ở chỗ uống xong mồm miệng không có mùi tỏi như cái ngữ tỏi sống, gặp bồ hôn được liền hà, khỏi đánh răng.
Kết quả điều trị?
Bọ uống liền liền nửa năm (dĩ nhiên lâu hơn càng tốt) thời bụng nào cũng thành I-nốc hết trọi, ăn chi cũng được, cá sống, cơm hơi thiu, thịt hơi ươn, cứ “vô tư”. “Xương cốt” biến thành I-nốc, mưa gió chỉ là trò trẻ ranh.
Vấn đề cuối cùng là đơn vị đo lường, “muỗng cafe” thuộc hệ SI hay hệ Anh hay hệ Trung hoa cổ đại? Phiên phiến thôi.

Bọ chống gậy lên non, xỉa ra mười mấy triệu bạc mua mật gấu, đem về ngâm rượu, quân tử phòng thân. Một hôm đạp nhằm sao quả tạ, sưng chân tím gối, Bọ lập cập lấy rượu gấu ra thoa, ngày hai chục cữ, liền liền mấy ngày mà vết sưng chỉ “xuống” có vài xăng dèm. Mả mẹ nó, mua trúng gấu móng guốc rồi, mà là bộ guốc chẵn mới tức chứ.
Cụ Đỗ Tất Lợi có bài thuốc không thua kém mật gấu bao nhiêu mà chỉ tốn có mấy chục ngàn bạc, đó là hạt gấc ngâm rượu. Riêng tôi đã 2 lần thử nghiệm thành công mỹ mãn trên cơ thể mình nên nay mới dám bẩm các Bọ:
Bước 1 – vật tư: Bọ gạ A trưởng mần xôi gấc. A trưởng nó đồ xôi là Bọ thắng rồi (tiền nếp, tiền gấc nó chịu). Xôi đổ ra dĩa, Bọ khẩn trương thu hồi hạt gấc, bóc sạch màng bao hạt gấc, rửa sạch, phơi khô, lưu kho bán thành phẩm. Hoặc chờ thực khách ăn xôi, lè hạt thì Bọ lượm (lưu ý: màng bao có hàm lượng vitamin A cực cao, ăn cũng ngon).
Bước 2 – gia công, chế biến: Rang hạt gấc cho giòn giòn (để dễ giã chứ không phải để nhằm thay đổi "tiến trình phân rã hóa lý" của hạt gấc), giã dập (để rượu dễ ngấm chứ cũng không để nhằm thay đổi "tiến trình phân rã hóa lý" của hạt gấc), rồi bỏ vô hũ/chai. Bỏ vô lưng hũ (cỡ 1/3 hay hơn chút xíu), đổ rượu 50 độ cho đầy (khoản rượu Bọ nên trả tiền).
Bước 3 – thành phẩm: Ngâm chừng 3 tháng dở lên là xài được Nếu Bọ ngâm với cồn 90 độ (cồn thực phẩm) sẽ rút thời hạn lưu kho xuống còn phân nửa.
Bước 4 – tiêu thụ: Dùng để xoa bóp vết thương (ngoại thương) hoặc nội thương, công hiệu như … thần, à quên, như mật gấu. (lưu ý: sách không nói có uống được không – mặc dù nó không độc).