Thứ Tư, 2 tháng 12, 2009

Nhịp đập phố cũ

Một trong những bài về Hà Nội của TTC K3. Xin giới thiệu cùng các bạn.
------------------------------------------------



Hồi nhỏ tôi ở Hàng Buồm, trong khu phố bây giờ được định danh là "cổ". Những ngôi nhà ống chật chội chen chúc người tứ xứ, đa phần dân nghèo, nghĩ ngợi rất đơn giản. Vào sâu hun hút là nhà bếp, hố xí bẩn thỉu, hàng xóm chán nhau mà gặp mặt không chào lại trách móc. Tôi đã không thể yêu "cái tổ" của mình, mặc dù nó có cấu trúc tương đối gọi là "di sản" bây giờ: nhà ống nhiều ngăn chen sân giời, những khoang gác có ô trống để kéo hàng từ tầng dưới. Chỗ ở của một gia tộc tam tứ đại đồng đường, đem nhét nhiều gia đình ở tỉnh về thật bất tiện.
Nhưng sang nhà cô tôi ở Hàng Đường lại là một không gian khác hẳn. Cô tôi ở một mình, kĩ tính, bướng bỉnh đến gan góc, thế nào mà giữ được cả số nhà nguyên vẹn trong cơn bão tố cải tạo. Mảnh sân không rộng, vì vẫn là nhà ống, nhưng sâu, đặt đầy chậu cảnh. Cầu thang chẽ ra, dẫn lên những căn phòng lát gỗ lim lâu ngày nở lồi lên. Thiêng liêng nhất là gian thờ lúc nào cũng khép kín. Mở ra, mùi nhang đen, hoa huệ và bưởi đột nhập vào mũi gây cảm giác rất lạ. Ngày kị cô tôi nấu những món đặc phong kiến tinh xảo không thể tưởng. Ây là nghe bình phán lại, chứ ngày bé tôi chỉ thấy sướng mê mẩn được lên ăn, phễnh bụng rồi còn muốn nhồi tiếp.
Kí ức của tôi về sự cổ kính đã qua đường mũi và dạ dầy như thế. Sau này , trong sách vở , nhất là qua tiểu thuyết “Hồ Quý Ly “ của Nguyễn Xuân Khánh , tôi mới biết phường Hà Khẩu từng có một không gian sông hồ cơ man lãng mạn. Một thời dài , phần thị của Thăng Long chỉ gồm những lối đi hai bên có nhà tranh tre , một ngọn lửa có thể thiêu trụi dãy phố và đền tạ vương hầu , ngay cả phủ chúa. Bao nhiêu lần đổi chủ , lúc có , lúc không phi chiến địa , kiến trúc bền vững trong khu phố ấy giờ sót lại chỉ còn cổng Ô Quan Chưởng . Chếch lên mé Đông Bắc có Thành Cổ , điện Kính Thiên .
Rồi người Pháp đến , xây phía Nam đường Tràng Thi một loạt công sở , biệt thự , đồn binh . Khu Ba sáu phố phường hình thành với những kiến trúc phong kiến chuyển tiếp sang thực dân , tuy có đặc trưng khá rõ nhưng gọi là “cổ “ rất không chính xác . Riêng quận Hoàn Kiếm bé tí xíu có hơn trăm di tích . Nhưng so sánh với những ảnh tư liệu do người Pháp giữ , thấy không thể tưởng tượng ra “dấu xưa xe ngựa “ ,” nền cũ lâu đài “ , nghĩa là yếu tố kế thừa không còn bao nhiêu .
Lúc trưởng thành tôi không còn ở Hàng Buồm , chỗ mới vẫn trong khu Ba sáu phố phường. Ân tượng sau chiến tranh về khu phố mình thường bắt đầu từ những buổi sáng. Tinh mơ, người hàng xóm lạch cạch chẻ củi, đánh thức giấc ngủ còn đương non . Đến khi khói nhóm lò bay khắp phố, vào từng căn buồng thì không thể nằm nướng mơ màng nữa. Ngột ngạt, khó chịu, nhưng kêu ca rất khó, vì đấy là miếng ăn trưa, ăn tối cho con họ. Hòa bình đã về nhưng sinh hoạt vẫn đắt đỏ. Thời thịnh trị của những chị mậu dịch mặt vác lên chưa hết, cầm tem phiếu đi mua thực phẩm còn phải khúm núm để có miếng ngon. Ngày ấy, người đàn ông khen cô bán gạo có bàn tay đẹp đã đem về nhà được túi tấm trắng vợ khen phải biết. Một phóng viên Pháp ghi nhận “cái nghèo và chiến tranh giữ lại cho Hà Nội hình thái cổ kính “...
Sau năm 1975, kiến trúc bắt đầu biến đổi. Cuộc cách mạng khu phụ, có người gọi là “nền văn minh toa lét “ từ Sài Gòn tràn ra. Những nhà vừa có vừa được ở biệt lập đã xây bếp, phòng vệ sinh mấy lạng vàng một mét vuông, gía trị cao hơn hẳn chỗ ngủ, tiếp khách. Tiện nghi biến đổi con người. Ngồi xí bệt “tư cách “ khác hẳn xí xổm “họ hàng với “quận công, “ cầu tõm “ ở quê “. Có máy tính, tivi, thanh niên nhuộm tóc, hát theo MTV. Nhưng còn ối gia đình cũng khá giả mà còn phải chung đụng thì không thể, vì nhà trên là tư nhân, nhà dưới lại nhà nước quản lí. Trong bữa ăn họ còn phải chịu đựng ông hàng xóm sột soạt vo nửa tờ báo đi qua để vào khu phụ dùng chung, cả hai bên đều thấy chướng.
Kịp đến thời đổi mới, mọi người, mọi nhà nhất tề bung ra làm ăn, sự khấm khá lan tỏa, kiến trúc vùn vụt đổi dạng. Nhiều người mua lại được cả số nhà, rất nhiều người mua lại được một phần để xây cất lại cho riêng biệt. Phổ biến hơn là những cuộc hoán chuyển. Trong một số nhà, các hộ tìm cách chia cắt khu phụ dùng chung, đổi chỗ cho nhau cốt có không gian biệt lập. Rồi thì cửa đóng then cài, ai ăn gì hay không ăn gì, mặc gì hay không mặc gì đã thoải mái, khỏi so bì giữ ý. Cuộc chia cắt, cơi nới đem lại sắc thái độc lập hơn cho mỗi “tế bào xã hội“, tất nhiên phải có tiền lo lót phường quận, những nhân viên quy tắc, thanh tra xây dựng. Nhưng tiền vẫn đẻ lãi, mà nhu cầu có không gian riêng cho mỗi cá nhân đã xuất hiện. Nên chi chỉ trong quãng hai chục năm cuối thế kỉ XX, nhiều gia đình đã có đến hai cuộc “cách mạng nhà cửa “, lần đầu để quây khu, tránh chung đụng, lần sau thỏa mãn những ý thích về tiện nghi, nhu cầu cho mỗi thành viên. Kết cấu mỗi số nhà thường có lối đi chung rộng 80-90 phân, đủ chỗ cho xe máy vào, và phải ngồi lên xe đi mới tiện. Những ô cửa trổ từ ngõ chung vào mỗi nhà, có đường thoải lên cho xe máy . Bây giờ thì nhiều ông bố bà mẹ muốn vào phòng con phải gõ cửa, khiến thân thuộc ở quê ra thấy xa cách, rằng “ vẽ , sao mà phú quý sinh lễ nghĩa ...“. Mặc lòng, các nhu cầu thị dân phải được thỏa mãn. Những cậu trai mới lớn thích mặc “xịp “ lên giường, “ép phôn “ gắn vào tai nghe Bít-tơn không hề muốn ngủ chung với anh em, dù rất ít anh em, càng không thích bố mẹ soi. Mỗi người có âm nhạc, kênh truyền hình, thú khám phá riêng. Riêng quá, đến nỗi một ông chủ gia đình khi xây lại nhà đã yêu cầu thiết kế hành lang, chiếu nghỉ rộng ra, làm chỗ sinh hoạt chung, kẻo con cái nghĩ gì chẳng biết đường theo dõi. Hình như là “sự cô đơn bản thể “ đã bắt đầu mon men ...
Phải công nhận là khu phố cũ có nhiều gia đình trung lưu. Tuy chỗ ở bé xíu, mà con họ béo phì, đeo kính, học đàn orgue, có vài gia sư kèm riêng Anh văn, toán lí. Thích truyện tranh, xem băng đĩa hình, TV, chơi games hơn truyện chữ, chúng chẳng tỏ con ễnh ương khác con ếch. Nhiều “ cô “, “cậu “ đi học Việt - Đức, là trường phổ thông trung học theo tuyến- bằng xe máy Spacy, có lúc chỗ gửi kêu váng cả chục điện thoại di động để trong cốp .
Nhưng giàu có đến mấy thì sự sang trọng, bắc bậc cũng chỉ có chừng mực, bởi diện tích nhà chỉ có thể tăng theo chiều cao chứ không nong rộng đi đâu được. Những hộp diêm đứng, có người gọi là “ nhà công ten nơ “ - ngó xuống đường đã thấy hun hút, ban công “ bụng chửa bẩy tháng “ phì phò máy điều hòa. Vườn leo lên sân thượng - nơi thường có bàn thờ thiên, đôi khi to cỡ cái miếu, ông chủ đứng tưới cây bên trên những ầm ầm huyên náo. Dưới đường, tiếng ồn, bụi bậm và sự lộn xộn làm chúa tể, tuy tiếng ồn Hà Nội còn phải gọi tiếng ồn Sài Gòn là “ cụ “. Những gốc bàng, bằng lăng bị quây gạch bít gốc để chỗ đặt bếp than tổ ong, hộp thuốc, ấm nước. Đa Cu Quyền Hàng Bông, đa Thanh Lương Ngõ Gạch chẳng có đất cắm râu. “Nhà mặt phố bố làm to “. Bởi phần vỉa hè trước mặt nhà nào đã thành sở hữu bất thành văn của nhà ấy nên nơi ngõ chung trổ ra thành chỗ kiếm ăn của các hộ bên trong. Len lách qua những bàn nước, gánh phở, mẹt bún phải “tay lái lụa “ lắm. Sự cộng sinh tạo ra những quan hệ ngọt ngào hay xô bát đổ đĩa, nhưng cuối cùng người ta cũng phải thu xếp bằng được. Trên vỉa hè, chẳng cần say rượu hay ngổ ngáo gì, không “đánh võng “ đố đi bộ nổi. Nên chi bà đầm điện ảnh Pháp C. Deneuve dòm phố cổ trên xích lô có nhận xét ngồ ngộ :” Hà Nội hoang dã, ô tô đi sau bộ hành “.
Chật ninh ních, ngày càng đông, mà phố cũ níu giữ người ta, cả người thừa tiền tậu đất xây nhà ra ven ngoại thoáng đãng. Ngoài phần là trung tâm, ở đây có trường học tốt, lắm chợ búa, quà bánh vừa ngon vừa rẻ. Cuối những năm tám mươi, khi sự làm ăn bung ra, nhiều chị nhiều cô ra bán hàng rất thanh tú, gọn ghẽ. Nhưng cốm đầu nia, nhãn đầu mùa sẵn quá, sẵn cân nhà thì đố đứa nào bán điêu nổi, thế nên chỉ vài năm mợ nào mợ nấy đã ra “eo bánh mì “ cả.
Dù nhà quản lí đã có chính sách hạn chế xây cao, xây to để giữ gìn bộ mặt cổ kính, sức sống nội tại trẻ trung vẫn tràn ra, làm bật từng mối chỉ của manh áo quá cũ. Người viết bài này có lần dẫn một đoàn sinh viên thành phố Hồ Chí Minh đi thăm “ phố cổ “ . Dọc Hàng Đường , Hàng Ngang, chốc chốc lại có em hỏi “ phố cổ đâu chú ?“. Không có không gian cổ thì lấy đâu cảm giác cổ, dù chả đâu trong cả nước - ngay cả Hội An hay Huế - dày di tích bằng khu vực này. Chùa Cầu Đông, Thái Cam, đền Bạch Mã, và ngôi đình Tơ Lụa mới toanh ở 38 Hàng Đào nằm quá lạc lõng. Nên chi, đành dắt các cháu vào các ngõ. Tạm Thương, Phất Lộc, Thanh Hà dù nhem nhếch nhưng còn rung rúc cũ một chút.

#
Kiến trúc đã vậy . Còn dân cư thì sao?
Giống như mọi đô thị , Kẻ Chợ chẳng bao giờ bảo vệ được cho mình một cấu trúc bất biến. Cứ hai trăm năm một cuộc xâm lăng, gần gần chừng nấy một vương triều, bao nhiêu nước chảy qua cầu mà kể. Mỗi khi người trị vì trong thành thay đổi, cư dân ngoài thị lại xáo trộn theo. Quan binh các nơi kéo về cùng gia quyến mang theo nếp ăn ở quê nhà, thì sinh hoạt, lối sống, và trên hết, tinh thần của đô thị thật khó xác định. Thế nhưng dù sao ông giải nguyên Nguyễn Công Trứ gốc Hà Tĩnh cũng đã có câu “dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An “. Thanh lịch, chắc là trên nhiều phương diện, người ta thể hiện nét văn hóa trong ngôn ngữ, giao tiếp, ăn mặc, dáng đi, nụ cười, điệu hát... Đó chắc chỉ là bên ngoài, và cũng chắc rằng đó phải là kết quả của một thời kì Kẻ Chợ được ổn định lâu dài. Chiến tranh và mọi sự xáo trộn làm đứt các tiến trình văn hóa, giáo dục. Không bị binh lửa với những thói quen thời chiến ảnh hưởng, đã phân hóa thành giầu nghèo, chí ít cũng có một lớp người không phải lo cấy cầy quá, để mà bận tâm nhiều đến cách châm chè, pha rượu, sửa câu hát, lời văn..., ô thị mới có được nếp thanh lịch ấy. Nho giáo và nho sĩ đóng vai trò quan trọng. Dù ở Thanh Nghệ ra, Kinh Bắc, Sơn Nam về, họ đều đã được tuyển chọn, là tinh tuý ở quê. Họ tập nhiễm lề thói kẻ chợ, đồng thời làm chúng giầu lên bằng bản sắc của mình. Quá trình thành thị hóa nông thôn và nông thôn hóa thành thị cứ tồn tại song song tạo nên bản sắc Tràng An. Càng ít chiến tranh, nhiều phân hóa, sự chuyên biệt ở mọi giai tầng càng rõ, thì sự khác nhau giữa “ nhà quê “ và “ nhà tỉnh “ càng lớn.
Trong ba phần tư thời gian đầu thế kỉ XX, xã hội Việt Nam trải qua những vận động cực lớn: Nho tàn, Tây học, canh tân, cách mạng ... Bảy tám mươi năm trước, trong tôn ti phong kiến bán thực dân, khu phố có người giầu kẻ nghèo. Công chức, trí thức và người lao động chân tay có thân phận rạch ròi; bác sĩ đã được gọi “quan đốc “. Hàng Đào có những hiệu buôn lớn của người Ân. Người Việt có nhà Tam Kì, Lê Đào. Cụ Vĩnh Hòa ở Hàng Đường buôn chè sen tuyết nuôi mấy ông con phương trưởng được triều đình phong Tứ phẩm cung nhân. Sự phân hóa xã hội cùng một vài tiến trình văn hóa, kinh tế tạm ngưng lại sau cách mạng, trong các cuộc chiến tranh bảo vệ nền độc lập, giành thống nhất đất nước. Cuối thế kỉ, sau giai đoạn nhùng nhằng chọn đường là công cuộc đổi mới. Dầu sao sự ổn định mới chỉ bắt đầu, vì thế kỉ quá nhiều biến động.
Như kiến trúc, cư dân phố cũ đảo lộn tận gốc rễ. Đảo lộn lớn nhất là ngừơi dồn về quá nhiều. Không thể nói đến các tập tính lâu đời của “dân gốc “ sau những biến động như cải tạo nhà cửa, sự xếp hạng lí lịch ... Nhiều định kiến, chính sách làm họ co lại. Có xu hướng yếm thế, nghi ngờ, thậm chí sợ hãi mọi thứ, họ hay chọn các ngành chuyên môn, kĩ thuật, nghệ thuật. Tránh xa những vị trí phải đương đầu, chịu sức ép, cũng là đồng nghĩa với sự không có quyền lực. Tinh tế, có óc hài hước, họ cũng dễ tổn thương; tóm lại là bản năng sinh tồn yếu ớt. Sinh ra, lớn lên trong sự ổn định, họ không được chuẩn bị cho sự tranh đấu còn dài dài trong cuộc đời rất dài. Hay thu mình lại, không có máu đồng hương hay làm thủ lĩnh, rốt cuộc là họ phải chịu lép trước những tập người Thanh Hóa khôn ngoan, Nghệ Tĩnh vừa mạnh mẽ vừa cục bộ. Có thể nói là trong cuộc tranh đấu toàn diện về vị trí công tác, không gian cư trú, thậm chí không gian văn hóa, ngôn ngữ, với bản tính “cô “, “cậu “, thua kém về óc tổ chức, tính kỉ luật, họ là kẻ thua - dù chả ai tuyên bố, và sẽ chả bao giờ có “ cuộc tuyên bố “ đó. Thế nên giờ đây gần như là không thể xác định được một tính cách Hà Nội. Để rồi, con cái những gia đình cũ và thế hệ thứ hai trong các “nhà mới đến “ lại hòa đồng nhau, kết hôn phổ biến. Những nét đặc thù đại thể không còn bao nhiêu, tuy chất tiểu thị dân khá rõ .
Do chỗ là cái “ chợ lớn “, Hà Nội không có những họ danh giá như Nguyễn Khoa trong Huế, hay là “họ Hồ Nghệ An, họ Phan Hà Tĩnh “, mà chỉ có những làng khoa bảng. Tuy thế , sinh hoạt họ tộc vẫn còn. Ngay thời kì xóa tàn tích phong kiến, họ Nguyễn vẫn có người đi nối phả, sinh họat họ, tôn cụ Nguyễn Bặc làm tổ.
Sau năm 1954, không ít người hữu sản chạy vào Nam, sau này có thể lại sang Pháp hoặc Mỹ, đem theo một tầng tri thức và văn hóa nhất định. Thành phố ở lại, hệ thống hạ tầng để phục vụ vài chục vạn người nay cáng đáng lượng người đông gấp bội, sinh trưởng lại mau. Những gia đình lâu đời hoặc bị cải tạo tư sản, trưng tập nhà cửa, hoặc phải phân chia chỗ ở cho đàn con cháu, tứ tán ra nhiều nơi cư trú. Thế vào là “thị dân mới “. Hàng Đào, Hàng Ngang, Hàng Buồm, Hàng Bồ ít người cũ, trong khi Hàng Bạc, Hàng Trống, Lãn Ông còn kha khá nhiều. Những ngôi nhà bị bán, chủ cũ đem đồ thờ lên đình, đền gửi Thánh. Gia phong thay đổi khi cách dạy con thưa gửi, “không dám “ với “ xin phép ra về ạ “ bị coi là phong kiến, tiểu tư sản. Giáo dục khuôn phép đã kém phù hợp, thay vào là “tác phong quần chúng “ kiểu xuề xòa. Quan trọng hơn là nhiều khi đặc tính “ chín bỏ làm mừơi “ bước sang ngự trị trong cả công việc, tư duy khoa học. Như “ giai tầng thứ ba “ sau cách mạng Pháp, người bình dân hừng hực bản năng sinh tồn vươn lên nắm giữ những cửa hiệu, vị thế quan trọng trong bộ máy mới. Thời kinh tế eo hẹp, lấy vợ lương thực, thương nghiệp thành mốt trong công chức. Sự lãng mạn, cả tinh nơi các “cô “, “cậu “, con các ông thông ông kí xưa mất dần. Quả là sự thanh lịch có ít đi: xếp hàng chen ngang, hàng xóm sửa nhà trổ cửa, để nước chảy sang nhau. Thời chống tàn dư phong kiến, mê tín dị đoan, các bà đi lễ khó vì đình đền bị xâm nhập, đồ thờ hóa bỏ hoặc không ai bảo vệ. Khi thần phật không còn, người ta ít biết sợ. Rất nhiều cuộc vận động xây dựng nếp sống mới được tổ chức trong khi quan niệm Nho giáo trong tổ chức gia đình, xã hội bị coi thường. Nhưng dầu sao thì một vài “tàn dư “ cũ vẫn tồn tại: những bà già Hàng Bạc sang trọng một cách kín đáo. Con cháu những ông lang ở Lãn Ông giàu nứt đố mà không chơi bời lối giàu xổi, khá dị ứng với loại nhạc thiên về tiết tấu.
Rồi "thời thị trường " ập về. Cuộc sống biến đổi vùn vụt. Truyền thống được đánh giá cao hơn, thi thoảng cả những " di sản phong kiến ", nhưng quay lại không thể như xưa, hoặc bị chắp vá. Do phân công tự nhiên, nhiều phố hàng xáo trộn. Thuốc Bắc chuyển sang bán đinh, Hàng Cân, Hàng Cá bán quần áo. Hàng Buồm chuyên rượu, bánh kẹo, vẫn còn lạp xường, thịt quay nhưng "rốn ông Tầu " đã hết. Người Ninh Hiệp bên Gia Lâm có nghề da sang chiếm cứ Hà Trung đã lâu, nay buôn thuốc bắc, mua lắm nhà Lãn Ông. Chợ Đồng Xuân gần như chỉ còn bán buôn. Hàng Bè thành " chợ xịn " với các bà còn chưa quen ra siêu thị, vì thịt cá rau quả vừa nhiều vừa ngon. Dù thuế cao và không ngừng tăng, nghề buôn vẫn phát đạt. Lạ, là chẳng nơi nào đất đắt như đây, mỗi mét vuông hàng chục lạng vàng, mà vẫn có người tậu nguyên số nhà. Lạ nữa là họ lại từ tỉnh ngoài về. Có lời giải thích: tỉnh ngoài, nhất là tỉnh xa, công chức - tất nhiên chỉ cỡ cao cấp -kiếm ăn qua các dự án dễ vô kể." Lấy thằng miền xuôi nuôi thằng miền ngược" mà.

#

Bây giờ thì kí ức về phố cũ ra sao? Thật khó mà kể ra. Đã tít mù tắp không gian sông hồ, mặt người chìm trong sương giăng. Khói bếp dóm than tổ ong cũng dạt nhiều ra ven ngoại. Có lẽ nên chuyển "ấn tượng" qua cái ti vi. Sáng sáng, vừa trỗi dậy, người ta với tay tìm ngay cục điều khiển. Sau một ngày làm lụng không thấy mặt nhau, tối đến, cả nhà quây quần quanh cái hộp có hình có tiếng, không ai nói chuyện với ai. Nghĩ ngợi, xúc cảm gì do TV quy định. Một nhịp sống, sự hưởng thụ có thể gọi là đơn giản. Hiện đại là như thế?...
Và phố cũ ngày một mới hơn, bất chấp những hội thảo về phố cổ và văn bản định danh "cổ". Khu phụ dùng chung trong các số nhà "đa hệ" đã "tư nhân hoá" gần hết; một quá trình béo bở cho cấp phường. Mọi sự thay đổi theo hướng tiện nghi, dễ khai thác hơn, tiêu biểu nhất có lẽ là phố Hàng Giầy. Cái nhà vệ sinh công cộng sừng sững bao nhiêu năm giờ phải nhường chỗ cho khách sạn Phan Thái và trung tâm Hướng dẫn du lịch. Tấp nập một đoạn phố con là những cà phê internet, chi chít biển hiệu Prince, Classic. Có cái hồn gì đấy trong khung cảnh không quá sang trọng, không quá nhem nhếch này, rất quyến rũ dân du lịch. Trên vỉa hè hẹp, cạnh dòng cống "róc rách", gái Bắc Âu tóc trắng ngồi tu Heineken chai. Những quán bar ốp gỗ, thắp đèn dây tóc tạo không gian "hơi bị cũ kĩ", vừa ngồ ngộ vừa gần gũi, để mà có thể chiêm nghiệm, khám phá "cái gì đấy". Sáng ra, những gánh rau quả, xe đạp chở hoa sặc sỡ đi qua hàng chí mà phù có con ngựa đá thật bắt mắt. Về giá ăn ở, dù đã là "giá tây", chắc chẳng có nơi nào trên thế giới rẻ bằng. Mà đã thế, du lịch bụi còn mò ra phở xào Ngõ Gạch tám nghìn, "giá ta". Một anh Bỉ nhờ học trước tiếng Việt được chủ khách sạn đầu Hàng Gà giảm giá phòng từ một trăm xuống còn tám chục nghìn một ngày. Ngoài ra là những giầy dép Hàng Dầu, sơ mi Hàng Đào, đĩa CD tầu ..., có lẽ "rẻ nhất thế giới ".
Với những hương vị không giống Sài Gòn hiện đại, rất khác Huế, Hội An - có không gian cổ riêng để bảo tồn, khu Hà Nội Ba sáu phố phường mang lại cho khách nước ngoài những ấn tượng riêng. Nhưng nó đâu có giống những Arbat của Maxkva, Ile de la Cité của Paris, mà là khu thương nghiệp phừng phừng sức sống. Sự bán buôn chẳng bao giờ già nua. Cái câu "nhất cận thị nhị cận giang" chả hề đúng với những bảo tàng, di tích, kiến trúc tôn giáo. Những cụ hưu, đám Việt Kiều hồi cố và du khách hiếu kì đâu có mang lại động lực sống cho khu phố. Không làm ăn, xông ra mặt phố, không khiến đồng tiền đẻ lãi thì lấy gì đóng thuế - nguồn thu chính cho Nhà nước. Dám chắc là trên một diện tích tương đương, chẳng khu vực nào ở Hà Nội đều đặn góp vào ngân sách thành phố một lượng tiền tương đương. Cho nên không thể bắt chước nước người biến phố cũ thành khu bảo tàng, gái già kể chuyện ngày xưa. Nói thô tục, "cô gái" ấy mà bị áp đặt vào những dự án kiểu phố đi bộ thể nào cũng "thủ dâm". Cái áo cũ bận ngoài cơ thể trẻ trung chỉ nên giữ lại những đường nét, chi tiết "cổ" thôi. Các vật liệu nhôm kính, dáng nhà quá cứng cáp, và loại "hộp diêm đứng" chênh vênh cần bị hạn chế. Rồi phải có những điểm độc đáo cho người ta thăm thú. Chẳng may là trụ sở trường Đông Kinh Nghĩa Thục ở 10 Hàng Đào - một biểu tượng của khát vọng canh tân - chưa phải địa chỉ được lựa chọn, trong khi phố ẩm thực Tống Duy Tân được chăm sóc đến nơi lại nhiều nỗi "rất đáng tiếc". Hồ Gươm - gạch nối giữa khu phố Tây và khu phố cũ, nếu không đập bỏ được những kiến trúc quá nghiêm khắc thì xin đừng cho xây thêm công trình đồ sộ nào bên cạnh nữa. Hà Nội Vàng, "Hàm cá mập" chẳng phải những bài học đủ ê chề rồi hay sao...
Nhưng không làm "đông cứng" phố cũ thì Hà Nội có cái gì để khoe là bản sắc (về văn hoá), là điểm du lịch (về kinh tế)? Khu vực ven ngoại và ngoại thành còn khối nét son đấy. Thành phố đã chọn những làng nghề như Bát Tràng gốm sứ, Vân Hà chạm gỗ, Ninh Hiệp buôn thập cẩm. Nếu Huế có nhà vườn thì sao Hà Nội không khai thác những làng cổ, văn vật. Phú Thượng, Mọc có bao nhiêu vị khoa bảng, còn những cổng làng gợi nhớ đến cánh cổng phố làm nên tên phố Hàng Ngang cách nay trăm năm, những cụm di tích đủ cả đình đền chùa, những dòng họ còn nhà thờ, phả hệ, giữ nguyên ngày giỗ tổ... Đi chơi chỗ đấy bây giờ có thể hình dung "ngôi làng lớn nhất nước" đã "hàng phố hoá" như thế nào...
Nhưng đấy lại là sự tìm hiểu, là du lịch văn hoá, thứ hiện nay ta chưa lí đến nhiều. Còn phố cũ thì nó sẽ "vầy vậy", vừa là di sản vừa là chỗ đồng tiền đẻ lãi từng phút từng giây.
TTC-K3 2002

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2009

С чего начинается Родина? Tổ quốc bắt nguồn từ đâu?



С чего начинается Родина
Музыка: В. Баснер Слова: М. Матусовский


С чего начинается Родина?
С картинки в твоем букваре,
С хороших и верных товарищей,
Живущих в соседнем дворе,

А может она начинается
С той песни, что пела нам мать,
С того, что в любых испытаниях
У нас никому не отнять.

С чего начинается Родина...
С заветной скамьи у ворот,
С той самой березки что во поле
Под ветром склоняясь, растет.

А может она начинается
С весенней запевки скворца
И с этой дороги проселочной,
Которой не видно конца.

С чего начинается Родина...
С окошек горящих вдали,
Со старой отцовской буденновки,
Что где - то в шкафу мы нашли,

А может она начинается
Со стука вагоннах колес,
И с клятвы, которую в юности
Ты ей в своем сердце принес.

С чего начинается Родина...

1968

Bạn Ẩn danh
11:04 Ngày 04 tháng 12 năm 2009

Lời dịch :
Tổ quốc khởi nguồn từ những gì ?
Có phải từ bức tranh trong sách học vần,
Từ những người bạn tốt và chung thủy
Cùng chung sân chơi thủa nào.

Tổ quốc có thể còn khởi nguồn
Từ bài ca mẹ đã hát ta nghe,
Từ việc trong mọi thử thách
Không ai tách rời được chúng ta.

Tổ quốc khởi nguồn từ những gì …
Có phải từ chiếc ghế đá ngàn đời bên cổng thành,
Từ chính cây bạch dương nhỏ trên cánh đồng
Dù oằn mình trong gió vẫn vươn lên.

Tổ quốc còn có thể khởi nguồn
Từ tiếng hót chim sáo mùa xuân,
Và từ con đường qua làng
Trải dài ngút mắt.

Tổ quốc khởi nguồn từ những gì …
Có phải từ những ô cửa nhỏ rực sáng phía xa xa,
Từ chiếc mũ kỵ binh Budionnyi cũ của cha
Mà ta tìm thấy đâu đó ở trong tủ.

Tổ quốc còn có thể khởi nguồn
Từ tiếng động của bánh xe những toa tàu,
Và từ lời thề thủa trai trẻ
Với Người ta giữ trong tim mình.

Tổ quốc khởi nguồn từ những gì … ?


Tạm dịch, mong được chỉ giáo K8SG
03:34 Ngày 05 tháng 12 năm 2009

Video Журавли - Les Grues - The Cranes

Minh họa cho bài Khi đàn sếu bay qua.

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2009

Khi đàn sếu bay qua


Trang ‘Bạn trường Bé’ đăng một videoclip rất hay và cảm động ‘ĐIỀU KHÔNG THỂ QUÊN’. Nền nhạc của một đoạn video là bài hát ‘ Журавли ’ (đàn sếu).
Sếu là loài chim bay đàn. Để tránh mùa đông giá lạnh phương bắc chúng có thể bay xa hàng ngàn km về phương nam tới vùng ấm áp hơn,sang xuân lại quay về. Loài chim sếu có đội hình bay xếp lớp theo kiểu chữ ‘Λ’ rất chặt chẽ : con đầu đàn bay ở vị trí đỉnh chóp, tiếp theo là những con khoẻ nhất, con yếu hơn bay lớp sau. Điều đặc biệt là nếu trong hành trình có một con kiệt sức không theo được thì chỗ của nó trong đội hình vẫn được đàn giữ nguyên và để trống.
Bài hát gợi nhớ lại bộ phim Xô-viết ‘Khi đàn sếu bay qua’ chiếu ở miền Bắc,vào khoảng những năm 60 thế kỷ trước thời VNDCCH.
Cảnh phim cuối cùng : …trận đánh đã kết thúc, không gian im lặng như tờ.mặt đất lầy lội bùn bởi bom đạn cầy xới.Tuyết bắt đầu tan,cây cối trong rừng tơi tả qua muà đông giá rét, khẳng khiu những cành cộc đã lác đác nhú nở những mầm lá xanh.Bầu trời xám xịt sáng dần lên. Muà xuân của năm chiến tranh thứ tư về rồi…
Một người lính Hồng quân gầy gò trong bộ ca-pốt nhàu nát,cáu bẩn ,dáng vẻ kiệt sức lảo đảo tựa theo các thân cây tìm lối ra bià rừng. Anh là người chiến sĩ cuối cùng còn sống sót của trung đoàn sau trận đánh ác liệt hồi đêm. Khuôn mặt người lính hốc hác,râu ria tua tuả,ánh mắt tuy mệt mỏi mà vẫn còn ánh lên tia vọng được sống về nhà.
Chính thời điểm đó một viên đạn lạc không biết từ hướng nào vô tình bay tới bất ngờ găm thẳng vào ngực, đẩy người lính ngã bật về phiá sau .
…Nằm ngửa mặt nhìn trừng trừng lên bầu trời trống rỗng,đôi mắt người lính hồng quân mở to kinh hoàng… Chợt trên trời cao vẳng xuống tiếng kêu cuả đàn sếu nghe sao thảm thiết như lời khóc thương tiễn biệt.Vào lúc đàn sếu mệt mỏi chậm chạp bay ngang qua trên đầu,anh chợt nhận ra có một khoảng trống nho nhỏ trong đội hình và ý nghĩ cuối cùng thoáng qua: phải rồi, chỗ đó là dành cho mình... КОНЕЦ.


Журавли
Музыка: Ян Френкель Слова: Расул Гамзатов

Мне кажется порою, что солдаты,
С кровавых не пришедшие полей,
Не в землю эту полегли когда-то,
А превратились в белых журавлей.

Они до сей поры с времен тех дальних
Летят и подают нам голоса.
Не потому ль так часто и печально
Мы замолкаем, глядя в небеса?

Летит, летит по небу клин усталый -
Летит в тумане на исходе дня,
И в том строю есть промежуток малый -
Быть может, это место для меня!

Настанет день, и с журавлиной стаей
Я поплыву в такой же сизой мгле,
Из-под небес по-птичьи окликая
Всех вас, кого оставил на земле.

Hy vọng các bạn yêu thích bài hát sẽ dịch ra lời Việt,trông mong vào Chí Nhân và Hà Đông đấy nhé.


"Cranes"
It seems to me sometimes that all the soldiers,
Who never came from bloody fields of war,
Were not just laid into the dirt, but turned
Into the cranes of color snow-white.

So they are flying ever since those ages;
They call to us, and may be that is why
We hear their cries, so full of burning sadness
And we stop, silent, gazing at the sky.

The flock is flying, crying, sad and tired,
Through fog, through mist, in quiet light of dawn
And I can see that there is a gap amongst them.
Was it reserved for me? It could be so...

There will be day and I will fly right there,
There will be day -- and maybe it is close.
And from the skies above I will be sending
Same call for those of you I left below.
AMk3
14:27 Ngày 01 tháng 12 năm 2009


ĐÀN SẾU
Thơ: Rasul Gamzatov
Người dịch: Thuỵ Anh

Những người lính không về sau trận đánh
Chiến trường xưa đẫm máu bao ngày
Tưởng như họ không nằm trong đất lạnh
Mà hóa thành muôn vạn sếu trắng bay

Đàn sếu trắng vẫn từ thuở ấy
Bay mãi đến bây giờ, cất tiếng gọi ta
Bởi thế chăng nên ta thường buồn bã
Ngừng chuyện giữa chừng đưa mắt ngắm trời xa?

Hôm nay đây khi bóng chiều chạng vạng
Tôi thấy sếu bay trong lớp sương mù
Thành đội hình âm thầm như năm cũ
Những con người dàn trận bước nhẹ chân

Sếu cứ bay đường xa lắc chẳng phân vân
Và những cái tên được điểm lên khắc khoải
Bởi thế chăng nên từ thuở xưa hoang dại
Tiếng Ava ta đã giống tiếng sếu trời?

Mũi tiến công xưa đã mỏi mệt rồi
Bay... bay mãi trong ngày tàn sương muộn
Và giữa đội hình kia nhỏ nhoi khoảng trống
Chỗ trống này có lẽ để dành tôi?

Rồi sẽ đến ngày cùng đàn sếu tôi trôi
Trong bóng khói sương. Từ dưới làn mây tối
Bằng tiếng chim tôi sẽ cao tiếng gọi
Nhắn những người tôi bỏ lại trần gian...
Quang trung
21:04 Ngày 30 tháng 11 năm 2009

Nhân đây xin giới thiệu với các đại ca Trỗi K3 loạt bài viết TRUNG ĐÔNG DU KÝ 5/11/2009,‘XỨ SỞ CỦA RƯỢU WHISKY’ 16/11/2009,‘XỨ SỞ CỦA RƯỢU WHISKY-LÂU ĐÀI VÀ TRANG TRẠI29/11/2009 của tiểu muội Quế MF,đọc rất thú vị-còn các lời góp thì líu ra líu ríu ,dui lém!

Thứ Hai, 23 tháng 11, 2009

Thăm thầy

Chiều thứ 6, ngày 20/11/2009, chúng tôi gồm Lê Tiến Dũng (Dũng cố đạo), Trình Mạnh Đức (Đức cối) và tôi tới thăm thầy Vọng nhân ngày nhà giáo.
Thầy hiện đang sống độc thân tại 400/2 đường Phạm Văn Bạch, quận Tân bình, điện thoại 01262616461, (vợ thày đã về với tổ tiên, các con sống ở Sân bay Biên hòa).
Thầy rất vui khi có học trò đến thăm. Chuyện kể về những ngày xưa không dứt.
Một phát hiện mới là thầy biết đến 5 ngoại ngữ mà phần lớn là tự học.
Thế mới thấy chúng mình chẳng thể so được.
Hiện mong ước của thày là có một máy tính để lên Blog Trường Trỗi. Thỉnh thoảng thầy phải ra quán internet để lên mạng.
Mong rằng có bạn nào rảnh thỉnh thoảng gọi điện tâm sự với thầy.

‘ Ga hưu, chào mi!’

Nhân đọc bài ‘Ga Hưu’ của VCK3 ( 23/07/09)

Chuyện hưu đúng là ‘.. chẳng đơị đã đến rồi’, quá quen mà sao vẫn lạ; nó ‘xưa như trái đất’ mà vẫn có thể là bất ngờ với bất cứ ai đang tới. Vâng, những người viên chức làm công ăn lương - ai ,nào có thể không bước qua cửa này. Vậy mà lúc con tầu hành trình công chức từ từ vào ga, liệu Ta có chợt còn thấy vui buồn lẫn lộn hay nuối tiếc gì nữa không..?.. Không thể biết được! Chẳng ai giống ai.
Khóa 3 mình tính đến giờ, hầu hết đã trở về đời thường (theo cách nói của AMK3), nhiều người đã có thâm niên hàng chục năm về hưu, quá xứng đáng được gọi là ‘đại ca hưu’ và chắc chắn nhiều kiểu xuống ga đặc sắc vẫn còn chưa được họ kể ra.
‘..chần chừ chi nữa bước xuống thôi’.
Ai chần chừ cứ việc chần chừ, chứ còn lính Trỗi K3 ta thì... ào ào bước xuống, coi là ‘muỗi’ , là ‘i-run-đa’, phẩy tay một cái là xong – kết thúc một hành trình, xốc lại ba-lô , ai biết huýt sáo thì huýt,ai hát được thì hát…(cũng phải lấy lại tâm trạng chứ, là người đâu phải thần thánh gì ), và lại sải chân bước tiếp trên con đường phía trước mặt…
Lão huynh ĐĐB (B ‘ngọn..’nhà mình ấy) hai mươi năm trước, đang ‘có chớn’ trên đoàn tầu quân đội, hành trình tới hưu cũng còn gần hai chục năm nữa, đột nhiên tuyên bố ‘ga hưu’ tao đây rồi! Nói xong là ‘nàm’: nhảy tầu khóac ba-lô về nhà làm doanh nghiệp bán tã thấm và chè túi lọc đi-mat. Một lần, AE nhận xét : Ô. bán hai thứ chẳng giống ai. Đã bán tã thì bán với thứ cùng sử dụng cho em bé như quần áo, phấn, dầu thoa..còn bán trà thì bán kèm với cà phê hoặc đồ ly tách pha trà…đằng này…? Tức tối nhưng vẫn đủ nhẫn nại chờ mọi người chê xong, B mới phát biểu : chúng mày tư biện hòan thiện theo kiểu bao cấp!...Ngu! Tao bán trà cũng để bán tã, trà trước tã sau, hiểu chưa.Chúng mày vẫn đương ăn theo nhà nước nên cũng chỉ quen nghĩ theo một kiểu mô hình, làm sao mà thấy được cáí mối liên hệ ràng buộc trong đời thực. Này nhé: tao bán trà cho người ta dùng, hà hà…tới lúc nào đó muốn t., thì đây : có tã thấm sẵn sàng phục vụ bạn không cần đi đâu cả xin cứ tự tiện.. tại chỗ…đã nhìn ra sự liên hòan ‘mua cái này tất cần mua cáí kia’ chưa hử ? …Ngay lúc đó, có lẽ vì quá bất ngờ trước lý lẽ kiểu không giống ai này, nên không có một lời nào bác lại, còn AE có ai nhìn ra cái gì không? Không biết.
..Nhưng mãi sau này, càng lâu ngày ngẫm nghĩ mới thấy ‘chiết ní ‘bán hàng của đaị ca B có ý của nó đấy. Té ra, năm này sang năm khác làm việc riết trong một guồng máy vận hành tuần tự theo sắp đặt của kế hoạch, người ta ai cũng bị ảnh hưởng, nên suy nghĩ, phán xét và tưởng tượng, sáng tạo chỉ quanh một vài mô hình kiểu mẫu và thành tâm cho rằng đương nhiên đó tất cả, không có gì khác được thế, không có gì hơn được thế : cãi lộn nhau hay đồng tình a dua về cái này cái nọ, quanh đi quanh lại rốt cuộc rồi cũng vẫn nằm trong cái vòng kế hoạch ấy.
Về hưu, có khi trở thành một cơ hội?
Để nhìn lại mình, nhìn lại sự vật dưới góc độ mới!

‘Vui buồn sướng khổ xin để lại
Sống trọn chữ nhân hết cuộc đời’


Vậy chắc là ‘kẻ hưu’ này khai tâm đi tu chữ ‘người’ rồi đó.
- Tu thì tu, sợ gì,chỉ cần đừng bỏ lại ‘Vui buồn sướng khổ’. Sống bằng ấy năm đến giờ kết lại cuộc đời Ta có được bi nhiêu đổi bằng tâm trí, máu, nước mắt, sao lại bỏ?
Chữ ‘nhân’ liệu có thể hiện lên ở đâu,nếu không phải ở giữa vui buồn,sướng khổ, giữa yêu thương và thù hận, giữa hèn nhát và lòng quả cảm….
- Hì hì, xin bác ‘Ta’ bớt bớt.. giận, hạ hoả cho mát. Mà em hỏi khí không phải : vậy ‘tu’ là thế nào ạ?
- ‘Tu’ là tu.. Ờ.ờ... muốn được giảng giải cho có ngọn ngành mày phài hỏi thầy K.NGH khoá 3 may ra mới biết được.

Vâng ,’Tu’ thì trừu tượng quá mà kết quả được cái gì , hoạ có đến tết tây đen mới thấy được, ấy là lại chỉ vơí người ‘có căn’ thôi nhé.
Nhưng việc này thì có thể làm được ngay: chỉnh trang ,thanh lọc lại bản thân con người mình.Mấy mươi năm - từ khi mới 17 ‘ăn không no, lo chưa tới’ (lời B ‘ngọn’) lăn lộn,tả xung hữu đột kiếm sống trong trường đời- tới nay, ai mà dám chắc hình hài Ta còn nguyên vẹn như thuở nào.Giờ mới thấy : xương khớp, dáng vẻ xiêu vẹo méo mó hết cả, thương tích tích tụ đầy mình…thậm chí có chỗ còn bốc mùi nữa, ngay cả giọng nói cũng thành ngai ngái, mắt nhìn mở to hết cỡ cũng quên mất rồi..., cái nguyên thuỷ của mình đâu mất cả ,quay đi quay lại tuyền thấy cái vay mượn ở đời… vv..và vv.. (trộm nghĩ : K3 ở tp.HCM có 2 sư huynh vẫn còn nhiều chất na-tu-re trong người là: số 1: TR.D, số 2: Đ.Đ.B?)
Vậy thì còn chờ chi nữa: chấn chỉnh, uốn nắn đi thôi! Thời gian có, lại không còn phải chịu bất cứ sức ép nào, thì không có lý gì Ta lại không tìm về được. Và biết đâu biết đâu đấy điều kỳ diệu sẽ xẩy ra : Ta lại về tinh khôi !
- Ôi! Bác ‘Ta’ tỉnh dậy đi! Khổ thân, lại nằm mê giữa ban ngày, bệnh thành mãn tính mất rùi,tội nghiệp quá! Dậy đi, rừa mặt là tỉnh ngay thôi.
- Ơ..ơ..cái thằng này, để yên nào, tao mơ thì có làm sao, việc gì đến mày? Ông nói cho mà biết: đời này cũng là mơ đấy..!Vì sao à..?Vì đời có còn mãi đâu, tới lúc rồi cũng tan biến mất tiêu.

Về hưu cho điều kiện để chấn chỉnh sức khoẻ và tìm lại những bản tính tốt đẹp tự thân cuả ta mà vô tình đã bị lãng quyên.

Ngay sau khi hưu, người có khí chất kẻ sỹ thường suy ngẫm, tỉ mỉ tổng kết đánh giá cuộc đời trước khi bắt tay làm bất cứ việc gì khác. Thành đạt là khó nói lắm, dù cho cũng có thể qui nó về một số gạch đầu dòng và một vài dãy số.
Không cần phải suy nghĩ về cái sự thành đạt người ta vẫn sống tốt, sống khoẻ, nhưng nếu có nghĩ về nó chút ít cũng ích lợi lắm chứ : bởi đôi khi ta cứ phải thành tâm tự hỏi rằng : mình đang đứng ở đâu giữa cái nhân quần này?
Nhà tâm lý học người Mỹ gốc do thái Maslow (1908-1970) đưa ra bẩy bậc thang từ thấp lên cao về nhu cầu cần thoả mãn của con người để làm tiêu chuẩn đánh giá sự viên mãn của đời người tuỳ theo mức độ đạt được đến đâu:
Bậc dưới cùngcác nhu cầu sinh lý như đói,khát.nóng,lạnh.
Bậc thứ haicác nhu cầu về an toàn và an ninh .
Bậc thứ ba các nhu cầu của cải, tình yêu và được thừa nhận.
Bậc thứ tư nhu cầu được kính trọng.
Bậc thứ năm nhu cầu nhận thức : muốn biết, muốn tìm hiểu và khám phá.
Bậc thứ sáunhu cầu thẩm mỹ: muốn thấu hiểu lẽ huyền vi của tính đối xứng, sự trật tự và vẻ đẹp lộ thiên cũng như ẩn dấu và khát vọng sáng tạo cái đẹp.
Bậc thứ bẩynhu cầu khám phá đến tận cùng cái đơn nhất của bản thân,cái nó khác biệt với tất cả các cá nhân còn lại.

Nội dung bẩy bậc viên mãn rất là hàm súc, dễ hiểu và cũng mở, khi liên hệ ai cũng có thể tìm thấy sự thành công của đời mình thấp thoáng ở đâu đó trong các nấc thang này mà không hề phát sinh cảm giác ức chế bởi sự ‘cao-thấp’,’trên-dưới’. Hơn nữa bẩy bậc này còn cho một cách lý giải nguyên nhân xẩy ra bi kịch của những số phận: khi mà ta đạt được mức độ cao ở một trong các bậc thang từ thứ tư trở lên, nhưng chỉ ở mức thấp ở các bậc từ thứ ba trở xuống.
Tuy nhiên vẫn khó khẳng định được là nó đầy đủ và đúng cho phần lớn các trường hợp. Ít nhất có hai thất vọng khi đọc các tiêu chuẩn của Maslow trong bối cảnh hiện nay ở xã hội Việt nam :
Thất vọng thứ nhất : tiêu chí thành đạt cao nhất mà dư luận xã hội ta thường đề cao một con người là ‘cuả cải’ và ‘được thừa nhận’ lại chỉ nằm trong hai nội dung của bậc viên mãn thứ ba / bẩy.Như vậy các bậc thang từ bốn tới bẩy thì sao, nó ở đâu trong thang bậc đo giá trị con người của xã hội chúng ta?
Muốn hiểu rõ thêm để trả lời các thắc mắc này, họa chăng phải nghe được ý kiến từ Đ.Kh, Ch.Th – là những bạn K3 từ lâu đã có cốt cách suy nghĩ như những bậc trượng phu.
Thất vọng thứ hai : Quyền lực không được kể tới trong tiêu chuẩn của Maslow.
Liệu có thành kiến của người trí thức ở đây không? chuyện này nhất quyết phải thỉnh giaó thầy Th.C mới được.

Về hưu rồi cũng nên chuẩn bị cho mình cách nhìn nhận thông thái những giá trị của con người và xã hội. Biết mình là ai, đang ở đâu sẽ giúp cho tâm lý ta khoẻ mạnh vui vẻ được với đời.
Chuyện về hưu với nhiều bạn K3 còn đơn giản hơn nhiều : nó như cái vạch trắng phân biệt người đi bộ với xe cộ khi sang đường, bước vài bước là qua. Và một cuộc sống nữa mở ra bất kể đoạn đường trước thành công đến đâu, được mất những gì. Tr.M.Đ làm chế bản, VCK3 làm bê-tông tươi, Ch.Nh làm nghề in,V.Tr lại ngồi sau vô-lăng, H.Đ làm nghề dạy học,Th.K làm văn phòng…vv và vv.. Bạn về hưu trước luôn là tấm gương cho bạn về hưu sau học tập làm theo.
Như Ch.Nh nói : dù hoàn cảnh thế nào AE ta cũng sống ‘OAI HÙNG’.

Vậy đấy! Đến đây chuyện về hưu này không còn gì để nói nữa!

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2009

Thứ Hai, 16 tháng 11, 2009

Đi bộ

Đi bộ thể thao và Chạy bộ thể thao (trích).

(hình: tuổi 70)


Trung tâm y tế đại học Stanford (Hoa kỳ) đã tiến hành theo dõi, trong vòng 20 năm đối với 500 người thuộc nhiều thành phần, có độ tuổi từ 50 trở lên, thường xuyên “chạy bộ thể thao” (bao gồm chạy và đi bộ thể thao). Về quá trình luyện tập, nhóm “chạy bộ thể thao” trên 50 tuổi đã tập chạy, ban đầu là 4 giờ/tuần và giảm dần đều tới mức 76 phút/tuần sau 20 năm.So sánh số liệu thống kê nhóm người chạy bộ và nhóm những người đối chứng (không tham gia thể dục, cũng từ 50 tuổi trở lên) cho thấy, sau 20 năm:


34% số kẻ “ngoại đạo” chết (vì già) trong khi số chạy bộ là 15%.


Cả 2 nhóm đều “mất dần khả năng hoạt động” (theo “tiến trình” lão hóa) nhưng với nhóm “chạy bộ thể thao” thì mất dần khả năng hoạt động muộn hơn nhóm kia là 16 năm.


Kiểm tra sức khỏe nhóm “chạy bộ thể thao”, có đối chiếu với số liệu khảo sát (của Trung tâm khác) đối với người trên 50 tuổi thường xuyên tập “đi bộ thể thao”, cho thấy “thể dục giúp người cao tuổi tim mạch và thần kinh tốt, ngủ tốt, không tăng cân, giữ được khả năng đi lại linh hoạt và độc lập” (so với nhóm đối chứng).


Và “chúng tôi không thấy mối liên quan giữa bệnh loãng xương, hư khớp gối với việc chạy bộ thể thao”.

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2009

Những gì mãi mãi tôi yêu

Xin đăng lên đây bài thơ của Trung Việt - Bạn của chúng ta. Tôi không biết bạn viết bài thơ này trong hoàn cảnh nào. Thời gian cũng khá lâu về trước, khi chúng ta đã qua thời trai trẻ nhưng cũng chưa hẳn đã trưởng thành?


Tôi yêu đường phố của tôi
Ngôi nhà tuổi thơ quen thuộc
Hôm nay một ngôi nhà nữa
Bỗng thành kỉ niệm thân yêu
&
Tôi yêu đường phố buổi chiều
Hàng cây ngập tràn ánh nắng
Bồn chồn hương say Mùa thu
Lòng người mênh mang sâu lắng
&
Tôi yêu làn sương mù trắng
Nhẹ buông đường phố của tôi
Những buổi bình minh im lặng
Ao mơ hình bóng xa vời
&
Tôi yêu bến xe bé nhỏ
Thoảng qua một phút đợi chờ
Nỗi buồn hôm Em không đến
Niềm vui xe đến muộn giờ
&
Tôi yêu một chuyến xe đi
Gần Em khoảng không im lặng
Lặng nghe tiếng Em đầm ấm
Mắt buồn sao chẳng nhìn nhau
&
Tôi yêu những buổi chiêu về
Niềm vui một ngày lại gặp
Nỗi buồn thấy Em lần cuối
Im lìm đôi ngả chia tay.
&
Cứ thế thời gian qua mau
Cuộc đời sẽ đi về đâu?
Tôi và cả Em không biết
Niềm vui nỗi buồn bé nhỏ
Cữ diễn ra - một giấc mơ
Cuộc đời rồi sẽ ra sao?
Mọi cái đã là định mệnh
Còn tôi chỉ biết yêu Em
Dịu dàng âm thầm say đắm
&
Cuộc đời - một giấc mơ ư?
Thoảng qua niềm vui ,đau khổ
Và tình yêu tôi cũng thế
Chỉ là một giấc mơ sao ?
&
Có thể nào khác không Em
Nỗi buồn dịu dàng mãi mãi
Ngày mai sẽ thành nỗi đau
Hay vì vẻ đẹp Cuộc đời
Hãy để tình say đắm ấy
Chỉ là một giấc mơ thôi ?
&
Tôi yêu đường phố của tôi
Như yêu Cuộc đời thắm thiết
Ngày mai dù Em xa khuất
Chỉ còn ngọn nắng những chiều
Để lại trên đường phố ấy
Những gì mãi mãi tôi yêu.


Hà nội - Thu 1981
KST

Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2009

Phụ họa


Rừng nhiệt đới chằng chịt, họa biết bay mới qua nổi.

Trong hình là 1 gã khách lặn không quen biết (tui chờ cho gã nhảy vô ông kính để thêm phần sinh động).
Còn 2 đốm trắng không hiểu là cái gì.

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2009

Đi thi H2

   Khi đang còn là binh nhất Sờ Ku Ba (Scuba) thì anh Chí nhớn đã phong cho tôi là Hạ sỹ (H1) rùi. Tôi nhớ cách nay một năm, anh Chí nhớn đã có 1 bài viết về cấp bậc của binh chủng Scuba trên BT. Khi đó tôi đang còn học lý thuyết trên mạng, loay hoay mày mò mấy cái thuật ngữ chuyên môn của binh chủng thì biết rằng anh Chí nhà mình đã lấy bằng OW của PADI, tương đương binh nhất Scuba! Thật đáng nể, đang vi vu lượn trên bầu trời thoáng sau đã ngao du dưới đáy đại dương. Khi tôi lọ mọ thi lên được binh nhất thì anh đã ăn lương H1vì tuy là B1 nhưng anh chơi ráo mọi khoa mục của hạ sỹ quan: Lặn thuyền, lặn hang, lặn đêm, lặn sâu 28m...chỉ còn mỗi lặn xác tàu là chưa thử. Khi tôi có quân hàm binh nhất (B1) thì quyết định sẽ thi tiếp lên H1 ngay vì không có được điều kiện thời gian xông xênh và A trưởng hết lòng hỗ trợ như anh Chí lớn. Tôi báo cáo với A trưởng của mình là tôi phải học và thi 5 hạng mục nữa mới xong chương trình căn bản của lặn Scuba. Nghe nói HỌC rối THI...A trưởng đồng cảm...duyệt!
     Do chỉ tranh thủ được vào cuối tuần, tôi phải ra Nha Trang hai lần để thực hiện 5 khoa mục huấn luyện. Mỗi lần đi vào tối thứ 6 và về vào tối chủ nhật. Chuyến đi thứ nhất cùng anh Chí Nhớn và đã có bài trên BT. Chuyến đó tôi thực hiện 3 bài lặn: PPB (tối ưu điều khiển nổi), lặn thuyền và lặn sâu (30m). Cũng chuyến đó, anh Chí chỉ đi lặn nhởn cùng Vina Dive, còn tôi xong 3 hạng mục lặn adventure đã có thể được coi là H1 ( tương đương anh Chí ). Đầu tháng 10 anh Chí và nhóm bạn của anh lại ra Nha Trang và lần ngày trong vòng 1 tuần anh làm luôn 5 khoa mục + một cú "Nhởn" và lên H2 ngay. Kết quả chuyến này của anh Chí ngoài quân hàm H1 là các tấm hình dưới nước trên BT. Tôi luôn chạy sau anh, tự nhủ cũng không thể bì được! dù ngay sau đây mình có thể thi lên H3 thì vẫn kém ở khoản nhảy dù và bay lượn. Vậy là giữ tháng 10 tôi chọn một cuối tuần rảnh rỗi và phi ra Nha Trang thực hiện nốt 2 khoa mục để lấy lon trung sỹ.
    Lần này tôi thực hiện bài Lặn định hướng (không có và có la bàn) và bài Nhiếp ảnh dưới nước. Tôi đã chắc mẩm mình sẽ có một phóng sự ảnh dưới nước huỳnh văn tráng để không thua anh Chí. Thật xui xẻo cho tôi, phút cuối cùng tôi mới nhận ra là hầu hết số hình chụp được (cả video) bị hư hết khi đổ váo máy tính. Hoặc sốc điện khi gắn vào cổng USB của máy, hoặc chất lượng thẻ nhớ dởm...Kiểu gì thì cũng làm tôi thất vọng não nề. Chỉ còn vài hình và 1 đoạn video clip ít giá trị, tôi đưa hình lên đây để các bạn thấy - dù sao thì cũng có cố gắng để có hình chụp đáy biển. Và vì ít hình Underwater, tôi phải thêm cả các hình trên mặt nước và đôi khi hình trên mặt nước cũng gợi cảm lắm chứ - ví dụ như tấm "Hai tòa thiên nhiên" ở dưới cùng đó.


Trong thời gian tàu chạy ra đảo Hòn Mun, các bạn lặn làm quen với đội ngũ huấn luyện viên và hướng dẫn viên của Rainbow Diver - CLB lặn tôi theo học. Mọi người được hướng dẫn về "địa hình' đặc điểm của điểm lặn và các chỉ  dẫn về an toàn cũng như các điểm cần chú ý để chuyến lặn vui vẻ và hữu ích nhất.




Lặn biển là một trong các môn thể thao giải trí mạo hiểm! Nguyên tắc thứ nhất là luôn luôn phải có bạn lặn (Buddy)  khi đi lặn dù là giải trí hay lặn kỹ thuật, thương mại.

   
Cũng có nhiều người thích lặn chỉ với ống thở. Hòn Mun là khu bảo tồn sinh thái biển, vì thế nước trong xanh, rặng san hô phong phú. Chỉ với mặt nạ và ông thở, cộng thêm đôi chân nhái là bạn có thể tung hoành ven bờ hòn đảo vả thưởng thức phong cảnh lung linh bên dưới với các loài cá tung tăng. Đôi khi còn bắt gặp 1 cặp sinh vật to lớn, bơi chậm rãi và nhả từng chùm bong bóng đuổi nhau xô lên mặt nước. Đó chính là các bạn lặn Scuba đang lượn...




Loài cầu gai này khá phổ biến ở đây




San hô thân cứng và thân mềm - Tuy được gọi là cây, san hô là động vật chứ không phải thực vật. Do đặc điểm của môi trường nước, loài động vật này không cần di chuyển mà vẫn có cái ăn và sinh sôi nảy nở.




"Sinh vật" này đến từ thế giới của chúng ta - chính là huấn luyện viên của tôi.




 Đôi khi ta có thể bắt gặp một chiến binh đơn độc, một mình lang thang trong không gian sâu thẳm.




Trong khi đó, phần đông cư dân ở đây đều sống theo bầu đàn...Dưới nước là một thế giới hoàn toàn khác với những gì ta thường thấy hàng ngày trên trái đất. Những tư duy, suy luận của thế giới chúng ta không thể đem áp dụng dưới đây được! Tất cả đều do khi xuống đây, chúng ta đã bước sang một môi trường mới, một hệ sinh thái khác biệt hoàn toàn nơi chúng ta sống hàng ngày.




Một người lặn tự do (free diver) đang nổi lên từ độ sâu 15 m - Ông bạn này còn chẳng cần tới chân nhái để lặn xuống độ sâu như vậy.




"Safety Stop" - 3 phút "Dừng an toàn" ở độ sâu 5 m trước khi nổi lên mặt nước. Với tân binh, việc này khá khó khăn do chưa tự điều chỉnh được tối ưu độ nổi. Đây là một học viên Open Water (B1) và huấn luyện viên, theo bạn trong hình này ai là Huấn luyện viên?




Tiếc là không thể ở mải dưới đáy nước được, sau khi tận hưởng niềm vui dưới thùy cung rồi hết dưỡng khí  bạn cũng phải ngoi lên, trở về với cuộc sống thường ngày. Đi lặn cũng là cơ hội tốt để bạn gặp gỡ, có thêm nhiều bạn mới. Trong hình, mamg kính là Kha, một Dive Master của Rainbow. Chú này vui vẻ thân thiện và nhanh nhẹn, chỉ mỗi tội kêu tôi bằng "bác" :)




Trở lại thực tại từ thế giới thủy cung đôi khi cũng không quá tệ! Đây là "Hai tòa thiên nhiên" tôi chộp được khi vừa kết thúc chuyến lặn cuối cùng của ngày. Các bạn thấy thế nào? nếu được chọn, bạn sẽ chọn tòa nào? trên hay dưới? :D